làm việc công sở với Sếp

 Tôi sẽ kể cho bạn nghe hai câu chuyện diễn ra trong môi trường công sở mà tôi biết.

Câu chuyện thứ nhất như sau:

   Trong công ty cũ tôi làm có một đồng nghiệp tên X, tôi vào sau cô ấy vài tháng. Chúng tôi làm việc ở trụ sở chính, nhưng công ty vẫn còn một chi nhánh khác cũng nằm trong địa bàn thành phố. Sếp quản lý trực tiếp của chúng tôi là người nước ngoài, điềm đạm, khá hiền, lịch sự và không bao giờ tỏ thái độ hung dữ hay quát mắng nhân viên.

   So với trụ sở chính với văn phong rộng rãi, view đẹp nhìn từ trên cao, ngắm cảnh thì quy mô của chi nhánh không thể so sánh bằng. Có lẽ vì vậy mà đa số nhân viên trong công ty vẫn thích được làm việc ở trụ sở chính hơn.

    Nhưng Sếp đặt ra quy định, trong một năm nhân viên không thể được làm việc mãi tại trụ sở chính, phải có sự luân chuyển luân phiên, vài nhân viên qua bên chi nhánh làm vài tháng, thay thế cho nhân viên từ chi nhánh trở về trụ sở chính.

  Lần đó X được điều động sang chi nhánh làm việc cùng với hai người bạn nữ nữa. Nhưng khi nhận được quyết định này, cô ấy trông có vẻ chẳng hề vui vẻ, mặt mũi nhăn nhó. Lúc ăn cơm cùng đồng nghiệp,  X nói rằng: “sao Sếp không chọn người khác mà lại chọn mình, cơ chứ”?

làm việc nơi công sở
Hình minh họa

   Buồn bực thì cô ấy vẫn phải tuân lệnh Sếp mà thu dọn bàn làm việc để qua bên chi nhánh. Tuy vậy, có vẻ như cô ấy không thích địa điểm làm việc ấy hoặc có thể không thích cách quản lý, sai bảo của quản lý bên chi nhánh cho lắm nên khi làm được vài ngày cô ấy đã nghĩ ra một cách để được Sếp chuyển về lại trụ sở chính như mong muốn của mình.

   Mới chuyển đến, quản lý chi nhánh giao cho X công việc nghe điện thoại, sau đó chuyển cuộc gọi cho người đảm trách khác. Thế nhưng, khi cuộc gọi của khách hàng nước ngoài gọi đến, cô ấy giả vờ không nghe hiểu gì, thế rồi  không chuyển máy cho người phụ trách mà lại cúp máy. Vài lần liên tiếp trong hai ngày như vậy đủ để quản lý chi nhánh nhận ra X có vấn đề, hỏi cô ấy lý do vì sao không làm theo những gì yêu cầu.

Lúc này cô ấy vẫn dương dương tự đắc, trả lời thẳng một câu: “xin lỗi, em không nghe được họ nói gì cả”.

   Thực chất, trình độ ngoại ngữ của X đủ sức giúp cô ấy nghe được vài từ khóa để biết được đối phương gọi điện đến đang cần hỗ trợ về vấn đề nào mà chuyển máy cho người phụ trách phù hợp. Nhưng cô ấy cố tình làm vậy để đạt được mục đích, rời khỏi nơi chi nhánh đang có mặt.

  Quản lý khi nghe cô ấy trả lời vậy, lắc đầu, báo cáo lại với Sếp trực tiếp của chúng tôi. Đúng như ý nguyện, sáng ngày hôm sau cô ấy nghiễm nhiên ngồi trong phòng ăn ở trụ sở chính, tán gẫu vui vẻ với mọi người.

   Lúc đó chúng tôi đều nghĩ X bị luân chuyển về lại như vậy, chắc chắn Sếp sẽ khiển tránh cô ấy nặng nề. Nhưng không, Sếp im lặng, trước mặt cô ấy không la mắng tiếng nào cả, nhờ chị nhân sự sắp xếp cho X một vị trí công việc hỗ trợ công việc cho một nhân viên khác, xem như hai người làm chung. Và hầu như trong một thời gian dài, Sếp không để X đảm nhận bất kì một vị trí chính thức quan trọng nào, thậm chí không bao giờ nhắc đến chuyện chuyển cô ấy qua chi nhánh thêm một lần nữa. Sau sự việc ấy, X càng lúc càng đắc ý, lúc không có Sếp còn dõng dạc tự tin tuyên bố với mọi người: “tớ không muốn làm ở chi nhánh, thì sao Sếp dám bắt buộc được tớ”.

   Nhưng niềm vui mấy cũng có ngày tàn. Thấm thoát đã gần một năm từ khi X vào công ty, còn gần tháng nữa là cô ấy hết hạn hợp đồng làm việc chính thức năm đầu tiên. Biết vậy, X vẫn vô tư lự, thản nhiên vui vẻ, xem như hết thì nhân sự lại đưa thêm một bản hợp đồng mới cho X ký tên vào là xong. Đấy là cô ấy nghĩ vậy, nhưng vị Sếp im lặng, bình thường ngồi bên trong phòng riêng, nghĩ gì thì sao cô ấy dám chắc. Thế rồi đang ngồi mơ màng nghịch điện thoại, cô ấy nhận được Email thông báo về việc review hợp đồng của mình, lần này không đạt tiêu chuẩn ký tiếp năm nữa, X phải sắp xếp và rời khỏi công ty trong tháng tới.

   Cô ấy không cam tâm chấp nhận vậy, đi thẳng vào phòng Sếp để hỏi lý do tại sao. Sếp lúc này đồng ý để cô ấy nói nhưng nghe xong nét mặt hết sức bình thản đáp: “tôi giữ em đến bây giờ đã là tốt lắm rồi, lẽ ra từ lúc em bất mãn không đồng ý làm việc ở chi nhánh kia, em có thể giải thích lý do với tôi để tôi xem xét. Đằng nào em lại giở chiêu trò như vậy, đó có thể xem là thái độ của một nhân viên tôi cần trân trọng mà giữ lại hay không?”

làm việc công sở với Sếp

  X vô cùng ấm ức đáp: “vậy tại sao lúc đầu Sếp không nói gì cả, em cứ tưởng sếp bỏ qua chuyện đó rồi nên chẳng một chút nghi ngờ”.

Sếp lại trả lời: “phương châm của tôi nhận người vào làm vẫn luôn để nhân viên làm hết hợp đồng, còn sau đó có ký tiếp hay không tôi sẽ xem xét theo từng năm kế tiếp. Tôi không nói gì không có nghĩa là em được làm việc ở đây mãi được”.

  Cô ấy á khẩu chẳng thể giải thích gì thêm, lẳng lặng ra ngoài, thút thít kể lại chuyện cho đám nhân viên ở bên ngoài chúng tôi nghe cuộc trò chuyện vừa xong. Lúc bấy giờ mọi người chỉ còn biết thở dài, an ủi X, nhưng họa do cô ấy gây thì cô ấy phải tự chịu thôi. Đúng là Sếp chúng tôi bình thường rất hiền lành, xử xự rất ôn hòa . Dẫu vậy ông ấy luôn có mắt nhìn để xem xét nhân viên, chứ không phải hiền lành kiểu nhu nhược, bỏ qua lỗi sai của cấp dưới mà có thể xem nhẹ được.

Câu chuyện thứ hai xảy ra ở công ty của một anh bạn là người quen của tôi

   Lúc mới vào công ty, anh ấy gia nhập một team phụ trách kỹ thuật, nhân viên trong team chỉ có 2 người gồm một nhân viên và một bạn là Leader, thêm anh ấy mới vào làm là 3 người. Còn sếp lớn trực tiếp của team thì đang công tác dài hạn ở nước ngoài. Mọi công việc được Sếp giao và trao đổi toàn chủ yếu qua hình thức Skype hoặc Telegram.

  Ngoài một bạn Leader trẻ tuổi, tài năng xem như trưởng nhóm, nhân viên còn lại là anh C. C cũng chỉ lớn hơn anh bạn tôi 2 tuổi nhưng lại khá kêu ngạo. Ngày đầu đi làm, lúc anh bạn tôi đang xem qua tài liệu trên máy tính, C đi qua, thấy vậy vỗ vai anh ấy, cười bảo:

“Công việc không dễ đâu nhé, nghiền ngẫm mấy cái này có khi cả tháng cũng chưa nắm bắt được gì”

Anh bạn tôi lịch sự trả lời: “dạ vâng, em mới vào làm còn nhiều thứ chưa biết, sau này nhờ anh chỉ bảo thêm”.

 Anh C nghe vậy, mặt mũi càng kênh kiệu đáp: “thế lương người ta trả cho em một tháng là bao nhiêu?”

   Anh bạn tôi biết rõ lương bổng là chuyện hết sức tế nhị, tuyệt đối không thể nói thật. Nhưng người ta đã hỏi với thái độ thăm dò vậy, thì cứ trả lời đại khái. Dù sao, đồng nghiệp đàng hoàng không ai lại đi hỏi mức lương đồng nghiệp vào ngày đầu đi làm như vậy, nên anh ấy cũng bịa ra một con số nhằm lấm liếm cho qua, bèn đáp:

Lương em đó hả, deal mãi cũng chỉ được 9 triệu thôi anh”.

làm việc công sở với Sếp

Anh C lắc đầu bảo: “anh đoán chắc năng lực em còn chưa tới mức đó, anh mà là sếp anh trả em 6 triệu là ưu ái lắm rồi”. Nói rồi vênh mặt, đi về bàn làm việc

Anh bạn tôi cũng giả vờ gật gù, mỉm cười chẳng nói gì thêm. Nghĩ bụng, người này không tốt, không nên giao thiệp nhiều.

   Làm một tháng, mới phát hiện thời gian làm việc của các thành viên trong Team khá thoải mái, không cần bắt buộc phải đến đúng giờ. Buổi sáng vào trước 11h là được, còn buổi chiều đúng giờ ra về không cần tăng ca. Thêm vào đó vì không có sếp trực tiếp quản lý bên cạnh, nên anh C còn tự do, một tuần 5 ngày  làm việc thì đến 4 ngày anh ta đến công ty vào lúc khoảng 2h chiều, sau đó chưa đến 6h đã vội rời khỏi văn phòng. Leader là người nhỏ tuổi nhất team, có vẻ cũng khá dễ tính, cũng chẳng nhắc nhở gì. Công việc Sếp giao không nhiều nên cơ bản C rất rảnh rỗi, tùy hứng ra vào công sở.

Sếp bên nước ngoài không ở Việt Nam giám sát, cũng chẳng mấy khi đả động đến việc đi làm như thế nào của mọi người trong team.

  Sau nửa năm làm việc ở đó, đã quen với mọi thứ. Lúc này bỗng một ngày gần 2h trưa bạn Leader ra ngoài vì việc riêng, C thì đương nhiên vẫn chưa đến công ty làm việc, chỉ có mỗi anh bạn tôi ngồi trước bàn máy tính. Bỗng một tiếng mở cửa làm anh ấy phải giật mình, đứng dậy, luống cuống chào ngay lập tức. Là Sếp bên nước ngoài về đột xuất không báo trước. Khi ấy, Sếp hỏi tại sao chỉ mỗi mình anh ấy ở trong phòng, hai người kia đâu.

Anh bạn tôi lúng túng trả lời: “thưa Sếp, Leader ra ngoài có việc, con C thì..”

Sếp nghiêm mặt: “C đâu?”

“Em không biết có nên nói thật cho Sếp biết hay không nữa ạ?”

Sếp ấy ngạc nhiên hỏi: “thì có vấn đề gì, cứ nói đi”

Thế là anh bạn tôi bèn lại thuật lại giờ giấc làm việc thực tế của C cho Sếp nghe. Ông ấy nghe xong, chẳng nói gì nhiều, chỉ bảo: “khi nào C đến thì nói lên phòng gặp tôi nhé”.

   Không biết, cuộc nói chuyện của hai người thế nào nhưng C bước ra khỏi phòng, chẳng luyên huyên nói như mọi khi, mà lấy cặp ra về. Sau ngày đó mới được nghe từ nhân sự bảo: “C chỉ được làm hết tháng này, tuyển người khác thay thế”.

Bài học rút ra

   Thông thường nếu bạn bước vào công ty, điều đầu tiên khiến cho bạn có cảm giác an tâm nhất chính là người lãnh đạo, Sếp trực tiếp là người hiền, không tỏ thái độ quở trách với sai sót với nhân viên. Nhưng đã được ngồi lên vị trí Sếp chắc chắn họ luôn có cái nhìn khái quát để đánh giá được cấp dưới là người như thể nào. Thực chất so với người Sếp hay to tiếng, nhưng không để bụng, chửi hết thì thôi, người càng im lặng lại là người chúng ta nên đề cao cảnh giác, biết đâu bề ngoài họ lịch sự im lặng, để yên mọi chuyện nhưng thực chất bên trong đang ngầm quan sát, đánh giá bạn.

làm việc công sở với Sếp

   Chúng ta có thể không thích một sự luân chuyển, thay đổi một công việc mà trước giờ hay làm quen, chỉ có điều việc ấy không đồng nghĩa với việc nên tỏ thái độ hay giở trò để làm trái ý cấp trên. Với tôi chỉ có hai sự lựa chọn một là cố gắng làm tiếp, hai là nói thẳng rồi xin nghỉ. Không mẹo vặt, lòng vòng để rồi bị nhận cái kết càng đắng hơn. Những người như X cứ ngỡ mình rất thông minh, qua mặt được cấp trên nhưng thật ra họ chỉ là hành động, tư chất của họ ra sao, đều nằm thuộc trong tay lãnh đạo.

  Trong cuốn “Secrets and Science of Body Language at Work” có câu: “Những người sống thiên về lý trí thường không thể hiện cảm xúc giận dữ, vui mừng hay căng thẳng ở công sở, vì họ cho đó là biểu hiện thiếu chuyên nghiệp”. Sếp của X trong câu chuyện thứ nhất là điển hình của con người tích cách kiểu này. Bình thường trông có vẻ điềm nhiên, ít nói, nhưng một khi họ đã nói thật, cũng là lúc họ đã đưa ra quyết định, người kia sẽ còn cơ hội để hối cải mà sửa đổi.

 Liệu bạn có thích làm việc trong một môi trường thoải mái, không bị quản thúc bởi nhiều yếu tố trong đó có Sếp?

  Câu trả lời theo tôi nghĩ đa phần sẽ là: “có”. Nhưng làm việc không có sự quản lý gay gắt của cấp trên, chúng ta lại càng phải tự gia tăng tính kỷ luật dành cho mình. Không phải như trường hợp của anh C trong câu chuyện thứ hai, chủ quan, không có Sếp, muốn làm thế nào thì làm. Có câu “cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”. Bạn làm sai, đồng nghiệp bên cạnh có thể che giấu giúp bạn ngày một, ngày hai nhưng chẳng thể nào che giấu mãi được. Vì vốn dĩ việc của bạn, cuộc đời của bạn, bạn không tự quản lấy thì ai quản thay cho bạn.

  May mắn được làm việc trong một công ty có Sếp tốt, ôn hòa, có một môi trường làm việc tự do không áp đặt quá nhiều tiêu chuẩn, đó quả là một nơi làm việc lý tưởng. Có lẽ vì quá lý tưởng nên bạn lại càng có xu hướng muốn ở lại thay vì rời đi. Vậy muốn ở lại thì đương nhiên càng phải làm việc thật sự nghiêm túc. Giả dụ nếu làm việc chỉ đối phó qua loa, chắc chắn cấp trên bạn biết, chỉ là họ chưa đến lúc họ cần phải ra uy mà thôi.

   Mong hai câu chuyện trên sẽ giúp chúng ta thêm trân trọng công việc đang làm, chốn công sở ngày ngày đi đi về về của mình. Không làm thì thôi, còn đã chọn làm thì nên làm với một thái độ nghiêm túc là tốt nhất.

Cute Bear

Copyright: https://tintinbear.com/

Facebook: tintinbear.17 (Cute Bear)

https://www.facebook.com/tintinbear.17

Cm sao chép bài viết dưới mi hình thc, k c copy có dn ngun nhưng chưa được s đng ý ca qun tr viên cũng không được xem là hp l.

Xem thêm bài viết

Câu chuyện thử việc một tháng không hợp rồi xin nghỉ làm

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Contact Me on Zalo