bạn bè đã lâu không gặp

  Năm tôi mới vào học kỳ đầu năm nhất đại học, mọi thứ còn bỡ ngỡ, tập làm quen thích nghi dần với cuộc sống ở thành phố. Ở Sài Gòn được hơn 3 tháng, tôi đăng một tấm hình mình chụp lên Facebook thể hiện mình vẫn sống tốt. Tối về phòng, khoảng 8h, thì nhận được tin nhắn của một người bạn nam học chung lớp cấp hai tên Y, lên cấp ba thỉnh thoảng có gặp mặt vài lần nhưng vì học khác lớp nên cũng chẳng có cơ hội nói chuyện nhiều như cũ. Y cũng đang học tại Sài Gòn.

  Hỏi thăm qua lại được vài câu, rồi cậu ấy bảo muốn giới thiệu cho tôi một nơi mà có thể học hỏi được vô số thứ hay ho. Tôi lưỡng lữ một lúc, sau đó đồng ý sẽ gặp lại người bạn cũ này, cũng xem nơi bạn ấy định giới thiệu như thế nào, nếu giúp được cho tương lai của tôi thì càng tốt.

  Hôm đó, tôi có giờ học buổi sáng, học xong liền đi xe buýt ra Bến Thành, cậu bạn Y đón tôi ở trạm xe buýt. Trên đường đi, ngồi trên xe máy, miệng cậu ấy cứ luyên huyên mãi rằng: “tớ đưa cậu đến chỗ đó, cậu còn cảm ơn tớ đấy chứ”.

   Chúng tôi dừng ở một tòa nhà, gửi xe ở bãi đậu xe, sau đó đi thang máy lên lầu 1. Vừa bước vào trong một phòng diện tích rất lớn, tôi đã thấy ở đấy rất ồn ào náo nhiệt, có nhiều bạn ăn mặc cũng giống tôi, nhưng có nhiều người mặc váy, áo vest trông rất sang trọng, đúng chất dân công sở. Tôi đoán chắc những người ăn mặc chỉnh chu kia là sếp hoặc nhân viên công ty, còn những người còn lại kia là khách hàng.

bạn bè đã lâu không gặp

  Có vị trí thì cả nhóm vây quanh một người, sau đó tung hô người đó. Có vị trí thì một người mặc vest đứng ở trên nói gì, ở dưới sẽ vỗ tay không ngừng. Là một đứa sinh viên tỉnh lẻ vừa đặt chân đến thành phố, lần đầu tiên tiếp xúc với chốn đông người như vậy, trong lòng tôi cũng thấy khá phấn khởi lẫn chút bỡ ngỡ. Chợt cậu bạn Y bảo tôi đứng đợi 5 phút, ra ngoài chút sẽ trở vào liền. Một lát, cậu ấy xuất hiện trước mặt tôi không phải trong bộ quần áo giản dị của sinh viên như lúc nãy nữa, mà là một anh chàng với bộ vest lịch lãm. Tôi ngạc nhiên, há hốc mồn, không khỏi cảm thấy hiếu kỳ lẫn ngưỡng mộ.

   Kế tiếp, cậu bạn ấy dẫn tôi đi giới thiệu lần lượt với từng người mặc vest khác, người là cấp trên, người là đồng nghiệp của Y. Tôi thấy họ cười, tự tin bắt tay nói chuyện với tôi, tôi cũng niềm nở cười đáp lại để thể hiện sự lịch sự. Ấy vậy trong lòng vẫn vẫn cảm nhận môi trường này có vẻ nửa thật nửa ngờ thế nào ấy, nhưng rõ ràng bạn tôi đang làm việc ở đấy cơ mà. Y cười thật tươi, nhìn tôi hỏi:

“Thế nào, có muốn trở thành người giống tớ như giờ không, làm việc chung với rất nhiều người thành đạt, lại còn có tiền nữa?”

Tôi ngậm ngừng trả lời: “dĩ nhiên là muốn”.

Thế rồi, Y dẫn tôi đến gặp một chị, giới thiệu là trưởng nhóm trực tiếp của Y. Chị ấy đưa tay, chỉ một bạn đang ngồi phía sau, miệng nói:

“Em xem, bạn kia lúc trước đến đây còn rụt rè nhút nhát hơn em, mà sau một tháng, thay đổi khác không?”.

 Tôi nhìn theo hướng tay chị ấy chỉ, thấy một bạn gái mặc vest, miệng cũng đang luyên huyên trao đổi với một khách nữ giống tôi một cách khá tự tin.

Tò mò tôi bèn hỏi: “phải làm sau để có thể giống bạn ấy được ạ?”

  Chị ấy nhìn tôi, trả lời: “bạn Y chưa nói gì với em đúng không, ở đây chỉ cần mua một sản phẩm bất kì của công ty, sử dụng thử, sau đó giới thiệu người khác mua, là em vừa có tiền, vừa được học miễn phí nhưng kỹ năng để trở nên tự tin trước đám đông như tụi chị bây giờ nè.”

Tôi băn khoăn, vì sản phẩm thấp nhất cũng có giá 2.500,000đ, một sinh viên như tôi bấy giờ, quả thật số tiền ấy không hề nhỏ.

 Chị ấy nhìn sắc mặt tôi trầm ngâm, đoán tôi đang do dự, nói: “chị biết em muốn thay đổi, nhưng lại không dám hết mình, như vậy thật sự là chưa đặt hết quyết tâm. Chị tin, nếu em muốn em sẽ có cách để mua được thôi”.

bạn bè đã lâu không gặp

  Sau đó, cậu bạn Y đưa tôi ra chỗ ít người, khẽ nói với tôi: “tớ biết giờ cậu không có đủ số tiền kia, nhưng cậu có thể mượn bạn bè hay người nhà cũng được mà. Qua một tháng cậu có được thu nhập tốt như tớ hiện tại, sợ gì không trả được cho họ. Cơ hội để giỏi giang hơn người khác đang ở trước mặt, để vuột mất thì uổng phí lắm”.

  Tôi nghe vậy, cầm trong tay chiếc điện thoải nhỏ, đắn đo chẳng biết gọi cho ai để xoay ngay số tiền mình cần, trở thành thành viên trong công ty cùng bạn tôi cả. Y bước ra phía ngoài, để tôi lặng im suy nghĩ một lúc, xem ai là người có thể giúp mình vay tiền. Nhưng cuối cùng, tôi hít một hơi thật sâu, nghĩ bụng: hiện tại ba mẹ tôi đúng là chẳng hề dư dả gì nhưng cũng không đến nỗi để tôi phải quá túng thiếu trong chuyện sinh hoạt. Tôi chỉ cần sống tiết kiệm thì vẫn đủ tiền trang trải chuyện học hành. Những thứ này không cần phải vội, cứ mặc kệ vậy.

Thế là tôi ra chỗ Y đang đứng, nhìn cậu ấy, bảo: “giờ tớ chưa đủ tiền, cũng không ai cho tớ mượn tiền để gom đủ cả, đợi tớ về phòng, xem thử có gom đủ tiền tham gia hay không, rồi gọi cho cậu nhé”.

Cậu ấy biết hôm nay tôi từ chối, đành thất vọng đáp: “uh, vậy có gì báo tớ sớm nhé, tớ chỉ muốn tốt cho cậu, nghe tớ không sai đâu”.

  Cậu ấy chở tôi đến chỗ đón xe buýt, tôi xuống xe, Y vừa nói câu tạm biệt tôi xong rồi mất hút thật nhanh. Chỉ còn tôi đứng trơ trọi ở đó giữa cái nắng chói chang của buổi trưa chiều đầy oi bức. Tôi buồn bã nghĩ thầm: “bạn bè lâu ngày gặp lại, cũng chẳng cùng nhau đi uống một ly nước; vậy mà lúc chia tay, chưa đợi tôi lên xe đã vội chạy đi mất”.

Về đến phòng KTX, tôi kể chuyện lại hôm nay cho cô bạn ở chung phòng. Cô ấy vừa ăn vừa nghe tôi thuật lại một thứ mà buổi trưa tôi đã trải nghiệm, lắc đầu, cười bảo: “may cho cậu là không mang theo nhiều tiền đấy, không thì mất tiền rồi”.

Tôi ngạc nhiên hả: “sao vậy?”

  Cô ấy đáp: “cậu không biết gì thật à, những người hôm nay cậu gặp và bạn Y dẫn cậu đến chỗ đó nữa, họ đều là bán hàng đa cấp cả đấy. Lúc mới vào Sài Gòn, anh trai tớ đã dặn rất kĩ vơi tớ về vấn đề này rồi. Nếu có người dẫn cậu đến chỗ đông người, bảo cậu bỏ ra số tiền lớn mua một món đồ với bao nhiêu hứa hẹn về những gì số tiền đó sẽ mang lại cho cậu, thì phải hết sức cẩn thận”.

bạn bè đã lâu không gặp

  Trước khi biết được bản chất của sự việc, cá nhân tôi còn bức rứt, cảm thấy mình đã thực sự không đặt quyết tâm cao độ để thực hiện, đồng thời lại cảm thấy hơi có lỗi với Y vì đã từ chối lời đề nghị của cậu ấy. Thế nhưng, sau khi nghe xong lời giải thích cặn kẽ của cô bạn, tôi lại thở phào nhẹ nhõm. Chí ít hôm nay mình cũng thoát khỏi một cú lừa.

Một ngày sau, lúc đang ngồi ở sảnh họp nhóm tại trường, tôi lại nhận được tin nhắn của cậu bạn, hỏi:

“Cậu đã suy nghĩ xong chưa vậy, khi nào có thời gian thì đến chỗ hôm trước với tớ nữa nhé!”

Tôi nhìn đoạn tin nhắn, thở dài, biết cậu ấy chỉ đang lợi dụng mình, nhưng vẫn lịch sự trả lời: “khi nào tớ muốn tham gia, tớ sẽ gọi cho cậu nhé!”

  Sau đó Y vẫn nhắn tin cho tôi vài lần nữa, nhưng nội dung chủ yếu là đề cập đến việc tôi đã quyết định làm chung với cậu ấy hay chưa. Thấy tôi không đả động gì, nên cậu ấy lẳng lặng rút lui, mãi đến bây giờ chúng tôi cũng chẳng còn liên lạc với nhau nữa.

  Nhiều người trong chúng ta thỉnh thoảng sẽ gặp trường hợp có vài người bạn trong thời gian dài chẳng thấy hỏi thăm, liên hệ gì nhưng bỗng nhiên một ngày đối phương lại chủ động nhắn tin, tỏ ý muốn kết nối lại với bạn. Tuy nhiên, một tình bạn hay mối quan hệ tốt thật sự phải được xây dựng mà ở đó không nên có yếu tố lợi dụng đối phương, nhằm đem lợi ích đến cho mình.

  Đâu ai rảnh lâu ngày không gặp, chẳng biết mặt mũi, cách sống ngoài đời thực của chúng ta ra sao đã nhiệt tình muốn đem lợi ích ngay tức thì đến cho bạn. Họ thật sự tốt với bạn sao?

  Trong trường hợp như trên với cậu bạn Y, có lẽ tôi đã quá đề cao bản thân, cứ cho rằng, cậu ấy trân trọng tình bạn trước kia, muốn tiếp tục làm bạn với mình. Chỉ có điều, thứ mà Y nhắm đến không phải là phát triển mối quan hệ bạn bè trở nên tốt đẹp hơn, mà cậu ấy chỉ lợi dụng những người bạn dễ tin như tôi thời điểm đó nhằm làm lợi cho mục đích cá nhân mà thôi.

bạn bè đã lâu không gặp

   Một người quen của tôi là anh A, kể lại tháng trước có một người bạn học chung từ lúc nhỏ, nhưng lâu lắm không gặp nhau, nhắn tin Facebook, rủ anh ấy đi ăn. Trong cuộc hẹn, người bạn kia cứ liên tục than vãn tình hình công việc khó khăn, lại đang làm trong lĩnh vực bất động sản. Khuyên anh A, giờ giá nhà đang tốt thì nên tranh thủ mua, hay có ai cần mua căn hộ thì giới thiệu giúp, anh ấy sẽ nhiệt tình hỗ trợ cho họ. Anh A nghe nói vậy, trong đầu lờ mờ đoán được người này tìm đến mình không phải muốn ôn chuyện xưa cũ, mà chỉ tư lợi riêng. Về sau, người bạn kia lại có ý muốn rủ anh A đi ăn cùng. Anh ấy bèn lấy cớ bận mà từ chối, xem như không muốn kết giao nữa.

 Có câu “bạn tốt khó kiếm”, quả thực không sai. Chúng ta không cần thiết có quá nhiều bạn bè, chỉ cần vài người thực sự tốt với bạn, luôn bên cạnh bạn lúc bạn cần họ là đủ. Người bạn tốt với bạn có thể nửa năm không liên lạc nhưng tuyệt đối mở miệng ra nói chuyện không bao giờ có sự năn nỉ, thuyết phục bạn làm theo ý họ.

  Hiện tại, tôi vẫn còn làm bạn với một cậu bạn cùng học chung trường cấp ba nhưng khác lớp. Ba năm cấp 3 đi học thêm, chúng tôi có biết mặt nhau nhưng chưa bao giờ nói chuyện. Đến năm hai đại học, tình cờ qua Facebook của một người bạn nữ kết bạn chung, cậu ấy nhận ra tôi. Sau đó cậu ấy nhắn tin, hỏi khi nào rảnh thì đi uống nước. Thế là từ lúc gặp nhau, cho đến bây giờ chúng tôi vẫn là bạn tốt của nhau. Lúc tôi tốt nghiệp cậu ấy cũng đến dự. Tôi từng hứa với mình, lúc cậu ấy tốt nghiệp, tôi bận công việc không đến được nhưng lễ cưới của cậu ấy, tôi tuyệt đối không thể vắng mặt. Vì đó là những người bạn tuy giờ không gặp nhau nhiều như lúc trước nữa, tôi vẫn rất trân trọng.

   Trước giờ tôi không đặt cao quá nhiều những mối quan hệ bạn bè theo kiểu vui vẻ trên bàn tiệc, lâu lắm không gặp nhưng gặp thì chỉ để lợi dụng đối phương nhằm đặt được mục đích hoặc nhờ người đó mua hàng. Dĩ nhiên, nếu là bạn thật sự của tôi, khi người đó cần tôi giúp đỡ tôi sẽ không ngần ngại mà giúp hết mình. Hay giả sử tôi cần muốn mua một món hàng, tôi đương nhiên sẽ chọn mua từ bạn mình trước tiên. Nhưng vì trước đó họ đã cư xử với tôi thật chân thành, không vụ lợi, tính toán riêng thì tôi mới có thể đáp lại cách đối đãi ấy tương tự vậy được.

   Trong cuộc sống, chỉ có những người bạn cùng bạn tiếp bước trong bất kì hoàn cảnh nào mới xứng đáng để chúng ta đặt lòng tin. Người đã không thật lòng tốt với bạn thì cho dù muốn đi lướt qua thì cứ lướt qua, chỉ có bạn tốt thật sự là bên cạnh chúng ta mãi mãi.

Cute Bear

Copyright: https://tintinbear.com/

Facebook: tintinbear.17 (Cute Bear)

https://www.facebook.com/tintinbear.17

Cm sao chép bài viết dưới mi hình thc, k c copy có dn ngun nhưng chưa được s đng ý ca qun tr viên cũng không được xem là hp l.

Xem thêm bài viết:

Là họ hàng thân thiết thì không thể rõ ràng chuyện tiền bạc?

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Contact Me on Zalo