X
đừng đi xem phim một mình

   Một buổi trưa của những ngày cận kề Tết, cơn gió lạnh xào xạc của mùa xuân xuyên qua cửa sổ, một niềm vui lâng lâng khó tả dội lên trong lòng tôi. Đang mơ màng chìm đắm trong làn không khí dịu dàng, bất thình lình, một câu hỏi của cô em họ cầm quyển truyện ngôn tình trong tay, đánh thức tôi quay về thực tại.

“Chị ơi, chị đã từng bao giờ đi xem phim một mình chưa ?”.

Tôi nghe vậy, mở tròn xe đôi mắt, nhướng mày rồi trả lời: “hình như một, hai lần gì đó, mà từ cách đây rất lâu rồi, mấy năm về trước cơ, sao vậy?”

Em họ tôi thở dài, rầu rĩ đáp: “hôm qua em đọc một bài báo, trong đó có nói một trong những thứ mà người độc thân cô đơn sẽ trải qua đó chính là đi xem phim một mình. Thế cảm giác ấy ra sao vậy chị, có thú vị không?

Tôi đăm chiêu nhìn ra phía cửa sổ, nơi có tia nắng le lói phía trước, quay mặt về phía cô em họ, trả lời: “chị chỉ muốn nói với em một câu thật lòng là: nếu có thể thì đừng bao giờ để mình phải đi xem một mình”.

Cô em họ tôi ngạc nhiên hỏi: “buồn lắm hả chị?”

Tôi lại đáp: “không hẳn là buồn, nhưng chị nhớ rất rõ khi ấy là vậy nè..”

  Hôm đó không phải là cuối tuần, phim tôi thích xem đã ra mắt, sẵn vé xem phim ngày ấy rẻ nên làm xong tôi vào xem luôn. Lúc xếp hàng mua vé, đến lượt mình mua vé, chọn được chỗ ngồi thì nhân viên chuẩn bị xuất vé như thường lệ, vẫn hay nói câu: “của bạn hai vé, ghế…giá..”

Tôi vội vàng xua tay bảo: “một vé thôi, tôi chỉ đi một mình”.

  Cô nhân viên lấy làm lạ, cúi mặt xuống, có lẽ cô ấy tưởng tôi đi chung với một ai đó như những người khác. Sau đó đến lượt xếp hàng, chuẩn bị vào rạp. Tôi cố tính nản lại, đứng đợi cho đến khi tất cả những người đi hai người hoặc theo nhóm vào hết, rồi mình mới lặng lẽ tiến vào cuối cùng. Xem xong, người khác còn tranh thủ ở lại nhờ bạn bè hay người yêu chụp cho vài tấm ảnh, còn tôi thì rút khỏi rạp, ra về cho nhanh. Cho đến giờ tôi vẫn nghĩ: trải nghiệm xem phim một mình hóa ra chính là cảm giác cô đơn của người trưởng thành như thế đấy; vậy nên sau này làm gì thì làm nhất định phải đi xem phim chung cùng một ai đó, đừng đi xem phim một mình.

đừng đi xem phim một mình

  Tôi từng đọc những câu nói đại loại như: người mạnh mẽ là người dám đi xem phim một mình, đi du lịch một mình, đi ăn một mình. Tuy nhiên với tôi mạnh mẽ phải là đối mặt với sự khó khăn, gian nan bủa vây với một tâm thế nỗ lực nhất. Còn giả dụ khi tôi đã có được rất nhiều tiền, nhưng bên cạnh người đi xem phim chung cũng chẳng có ai, thì đó chẳng qua là tôi đang lựa chọn cho mình phong cách sống quá khép kín, thị vị hóa cuộc sống cô độc của mình từ trước đến giờ mà thôi.

   Bạn sẽ không nhận ra thực chất bạn cần một thêm một người đi cùng hơn là khăng khăng tự tin với quan điểm hạnh phúc với chính mình cho đến khi bạn lạc lõng trong rạp chiếu phim đông người. Nhìn xung quanh ai cũng đi chung với ai đó, người là tình nhân, người là nhóm bạn, người là bạn bè. Và cái giây phút người ta xếp hàng, bạn lại không buồn chen ngang giữa dòng người nối đuôi nhau vào rạp đó. Bâng quơ nhìn dòng người lần lượt tiến vào, đến lúc không còn ai nữa, bạn mới là người sau cùng. Chắc chắn không ít thì nhiều cũng sẽ dội lên trong lòng bạn nỗi trống trải, khó nói nên lời.

  Các bạn à, đừng nghĩ bản thân cái gì cũng có thể một mình làm được. Cho dù chưa có người yêu cũng nhất định phải có ít nhất một người bạn đi cùng trên chặng đường đang bước. Trưởng thành thì chẳng lẽ mất tất cả những người bạn ư?, không phải, chẳng qua chúng ta đang tự giam mình trong một vỏ bọc riêng, nơi ấy bạn chịu đựng một mình, ăn một mình, tối tối lang thang trên mạng, rồi tắt đèn đi ngủ. Cuối tuần, muốn rủ ai đó đi ăn chung nhưng lại luôn mặc định suy nghĩ kiểu: chắc không ai rảnh đi cùng mình đâu?. Nên bạn lại tiếp tục nằm thu gọn mình lại trên giường với cái laptop và bộ phim đang xem dang dở.

   Còn nhớ lúc tôi đi du lịch ở Bà Na Hills, Đà Nẵng với bạn, có một cô gái đi du lịch một mình, liên lục cầm gậy selfie để tự chụp ảnh. Nhưng tiếc là cô ấy dùng gậy selfie thì cũng chỉ chụp được khuôn mặt và chút phong cảnh phía sau thôi, không thể chụp toàn bộ phong cảnh lớn và toàn thân với bộ váy màu trắng thướt tha cô ấy đang mặc trên người. Cô ấy chụp xong, chăm chú nhìn tôi đang được bạn chụp ảnh, tôi biết cô ấy đang nhìn về phía mình nên tôi cũng khẽ mỉm cười đáp lại. Rồi đoán được tâm tư của cô ấy, tôi cất giọng đề nghị: “bạn muốn chụp lấy hết cảnh kia giống mình lúc nãy không, mình chụp giúp cho, đừng ngại”.

đừng đi xem phim một mình

  Thấy tôi hiểu được tâm ý, cô ấy cười thật tươi, gật đầu trả lời: “uh, vậy mình ra chỗ kia đứng, bạn chụp giúp mình vài tấm nhé!.

  Nói rồi cô ấy đưa điện thoại cho tôi, phấn khởi chạy về vị trí mình muốn chụp, miệng cười, bắt đầu tạo dáng cho tôi chụp. Tôi nhiệt tình chụp giúp cô ấy hơn chục tấm hình.

   Lúc nhận lại điện thoại, tôi thấy mặt cô ấy hết sức hớn hở, miệng nói cảm ơn, bản tính tò mò nên tôi hỏi: “bạn đến đây chỉ một mình thôi sao?”

Cô ấy đáp: ừ, đúng vậy, mình đi một mình, chẳng đi chung với ai”.

  Khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhớ lại ánh mắt cô ấy nhìn tôi khi tôi đang được bạn đi cùng chụp hình. Lẽ ra nếu cô ấy đi chung với một ai nữa, thì cô ấy cũng sẽ như tôi, có những tấm hình mình muốn mà gậy selfie không thể giúp cô ấy có được.

   Có một cô bạn tôi quen tên là Bích, giải thích lý do tại sao cô ấy không bao giờ có thể đi du lịch một mình, đó là: “tớ đi một mình thì ai chụp ảnh cho tớ, ai nói chuyện, tận hưởng phong cảnh cùng tớ chứ”. Cô ấy tuy sống một mình trong một căn phòng trọ, đi làm công sở sáng đi chiều về nhưng bạn bè cô ấy khá nhiều. Chẳng bao giờ Bích đi ăn, mua sắm, xem phim một mình. Vì cô ấy là kiểu người cho rằng: “có những việc có thể cùng người khác sẻ chia thì sao phải cô độc tự làm một mình”.

   Hôm nay Bích rủ người kia đi ăn, ngày mai người kia là rủ cô ấy đi ăn. Hôm nay có bộ phim hay cô ấy thích xem, cô ấy rủ người kia đi xem chung. Hôm sau có bộ phim hay người bạn kia thích xem, rủ cô ấy cùng đi, cô ấy cũng chẳng ngần ngại mà lập tức đồng ý ngay. Đó chính là có qua có lại, sẻ chia nhu cầu của hai bên, làm cho cuộc sống của mình ngày càng ấm áp hơn thay vì đơn điệu, chỉ có một mình.

   Trong tiểu thuyết Ruồi Trâu của nhà văn Ethel L.Voynich, nhân vật chính Ruồi Trâu chất chứa khổ tâm riêng nên luôn giữ kín những nỗi lòng của mình, không muốn bày tỏ với bất kì ai, đến nỗi Giê ma là người phụ nữ anh rất yêu quý phải xót thương mà thốt lên câu: “Anh cứ giữ lấy bức màn che trên mặt nếu nó làm anh dễ chịu hơn, nhưng xin anh hãy bỏ bức màn trong tâm hồn và thương lấy bản thân anh”.

đừng đi xem phim một mình

   Tôi biết trong cuộc sống có rất nhiều người đang dùng một bức màn ảo để che đi vẻ mặt thật của mình. Bạn dửng dưng, mạnh mẽ, không muốn sẻ chia cùng ai. Buồn thì cất giấu vào trong, ngẩng cao đầu bước thật nhanh qua dòng người đông đúc trên đường, đau ốm cũng chẳng thiết gọi cho ai, ngày nào còn chịu đựng được thì cứ thế mà chịu đựng thôi. Rồi đến những sở thích cá nhân, một cảnh đẹp, một bộ phim hay cũng lặng lẽ thưởng thức một mình.

    Nhưng tôi vẫn cảm thấy một cuộc sống thú vị phải là một cuộc sống có sẻ chia, tương tác qua lại thực sự cùng nhau. Nếu hôm nay bạn không mở lòng ra, đón nhận sự quan tâm của những người xung quanh thì làm sao những người ấy có cơ hội nhận được sự quan tâm của bạn. Bạn không mở miệng nhờ người bạn phòng kế bên mua thuốc, hộp cơm giúp khi bạn bệnh, không thể bước chân ra ngoài được; thì hôm sau người đó đâu có thể tự nhiên mở miệng nhờ bạn mua giúp những thứ tương tự kia khi họ đau ốm. Đôi khi, cốt lõi của một mối quan hệ thân tình chỉ xuất phát từ những điều qua lại đơn giản như vậy, dần dần lại trở thành những người bạn tốt.

   Trong công ty tôi có một người bạn đồng nghiệp làm chung kém hơn tôi 2 tuổi, luôn tự hào với tôi em ấy đi đâu, làm gì ở ngoài cũng luôn tự làm một mình. Có lẽ vì chính tư tưởng đấy làm ảnh hưởng đến cách hành xử không linh hoạt của em ấy trong công việc. Một hôm vào buổi trưa, máy tính em ấy có vấn đề không kết nối được với máy in, nhưng trong máy chứa một tài liệu cần in để gửi trước 5h chiều.

  Tuy vậy, em ấy vẫn cứ chần chừ ngồi đợi người sửa máy tính xử lý xong sẽ in, nhưng mãi người sửa máy tính vẫn chưa thấy mặt mũi đâu. Khoảng 4h chiều như thường lệ, anh nhân viên bên bưu điện đến giao thư và lấy thư công ty cần gửi, em ấy thấy thế liền sốt ruột nhìn ngó xung quanh. Khi đó, tôi lấy nước xong, đi ngang qua thấy sắc mặt và thái độ em ấy hơi kỳ lạ, bèn dừng lại, hỏi: “sao trông em có vẻ lo lắng vậy, có chuyện gì không hay à?”

Bằng một giọng sầu não, em ấy đáp: “chắc hôm nay không gửi được hợp đồng này kịp rồi chị ơi, người sửa máy in chưa đến”.

Tôi nhìn trang đầu bản hợp đồng qua màn hình máy tính, lập tức hối thúc em ấy:

“Em sao vậy? Sếp vẫn còn ngồi trong phòng kìa. Giờ gửi Email bản hợp đồng đó cho chị, dùng máy tính của chị in ra, trình sếp ký đóng dấu liền, mau lên còn kịp đưa cho người lấy thư nữa, người ta sắp đi rồi đó. Hợp đồng này gấp em phải tranh thủ gửi sớm, chứ ngày mai sếp hỏi là to chuyện đấy”.

Lúc này em ấy mới vội vàng gửi file kia để tôi in ra ngay lập tức. Tôi bảo: “máy không in được, em có thể nhờ đồng nghiệp in giúp mà”. Em ấy lắc đầu, trả lời: “thấy ai cũng có vẻ bận nên em chẳng dám phiền ai”.

đừng đi xem phim một mình

   Thực chất, những việc như thế trong công ty sẽ chẳng mấy ai cho rằng cô ấy gây phiền phức, cá nhân tôi thấy việc nhỏ nhặt kia không có gì mà không giúp đỡ được cả. Đấy chẳng qua là tự em ấy suy diễn, làm khó chính mình, khiến cho công việc bị trì hoãn.

  Rồi sau đó có một lần, em ấy đang ngồi tìm kiếm thông tin trên mạng, lên kế hoạch đi chơi một mình, tôi hỏi: “sao em không rủ thêm một hai người bạn nữa đi cùng cho vui?”

Em ấy đáp: “bạn bè em đó hả, toàn những người hay nhờ vả em chuyện này chuyện kia thôi, em không thích”.

   Tôi nghe xong, im lặng không đáp trả. Chẳng lẽ trong cuộc đời em ấy sau này chẳng nhờ vả ai chuyện gì thật ư?. Đặt trường hợp em ấy là tôi nếu chuyện người ta nhờ, không làm tôi khó xử hoặc quá sức mình thì tôi sẽ nhiệt tình giúp đỡ, chẳng thấy gì làm xem là phiền. Vì hiện tại và thậm chí sau này tôi chắc cũng có việc nhờ vả người ta.

   Trong cuốn sách Học Từ Thất Bại của tác giả nổi tiếng John C.Maxwell có một nhận định như sau: “Người theo chủ nghĩa hoàn hảo tin rằng việc làm trước mắt không quan trọng. Người theo thuyết hoài nghi lại tin rằng việc làm lâu dài không có tác dụng gì. Người thực tế tin rằng những gì đã thực hiện hoặc không thực hiện trước mắt sẽ tác động đến kết quả lâu dài”.

đừng đi xem phim một mình

  Có những thứ trong cuộc đời là những thứ chúng ta không hề dự liệu được, nếu ai đó cũng như cô gái bạn đồng nghiệp tôi tin rằng, mình vẫn rất ổn khi chọn cách sống một mình kia, thì đến lúc họ cần một người bên cạnh để chăm sóc, lại chẳng có một ai xuất hiện. Vì ngay từ đầu chính họ là người đã tự tạo ra lối sống tách biệt với những người xung quanh nên gặp thời điểm mệt mỏi, quá sức một mình bạn cũng phải tự gánh vác lấy. Sống một mình chỉ đúng nghĩa là sống tốt với điều kiện bạn luôn có những mối quan hệ tốt ở bên, hỗ trợ cho nhau.

   Chúng ta cứ huyễn hoặc bản thân chỉ cần phấn đấu kiếm được nhiều tiền trong túi thì mọi thứ sẽ tự có khả năng giải quyết lấy. Nhưng chính cái suy nghĩ đó là vô tình làm hẹp dần vòng bạn bè của bạn, cũng sẽ đánh mất đi cơ hội để ai đó đến bên bạn. Tôi đã từng nghĩ nếu có bạn trai tôi vẫn sẽ tự làm mọi thứ, không cần phiền đến anh ấy, vậy mới là bản lĩnh của một cô gái thời hiện đại. Thế rồi, ngẫm lại, suy nghĩ này của tôi trước đây là hoàn toàn sai. Vì cái gì tôi cũng tự làm được, không có sự sẻ chia, vậy tôi và người ấy có gì để gắn kết lâu dài được với nhau. Nếu thế thì tình yêu đó sao có thể còn lý do để tồn tại nữa.

    Vậy nên chúng ta mạnh mẽ nhưng là mạnh mẽ về nghị lực thôi , còn sức lực thì hãy để bản thân cùng sẻ chia với những người khác. Để ít nhất khi bạn muốn đi xem phim, muốn đi du lịch vẫn có người vui vẻ cầm chiếc điện thoại trên tay mà chụp hình cho bạn; để những kỷ niệm mỗi khi nhớ về sẽ có người cùng hoài niệm chung với bạn. Để tiền kiếm ra có thể góp một phần vẽ nên những hồi ức tuyệt vời và đáng trân trọng nhất. Và tương lai sau này, thế giới có ra sao vẫn có người bầu bạn khi bạn cần, bạn nhé!.

Cute Bear

Copyright: https://tintinbear.com/

Facebook: tintinbear.17 (Cute Bear)

https://www.facebook.com/tintinbear.17

Cm sao chép bài viết dưới mi hình thc, k c copy có dn ngun nhưng chưa được s đng ý ca qun tr viên cũng không được xem là hp l.

Xem thêm bài viết:

Đúng vậy, tôi quả thật thích đi xem phim cùng ai đó hơn

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Contact Me on Zalo