X
làm dâu trong gia đình giàu có

   Hai tháng trước tôi đến tham dự một đám cưới của người quen. Nhờ vậy gặp được rất nhiều người bạn cũ sau nhiều năm xa cách. Tôi ngồi kế bên một chị gái tên là Thảo, bạn của cô dâu mà trước kia tôi đã từng tiếp xúc vài lần. Chúng tôi vui vẻ tươi cười chào hỏi nhau, nhắc về những kỷ niệm cũ, bất chợt một chị khác ngồi cùng bàn cất giọng hỏi chị Thảo:

“Cậu đến có một mình thôi à, chồng cậu bận việc không đi cùng sao?”

Lúc này, sắc mặt chị Thảo có phần đổi khác, tỏ vẻ hơi rầu rĩ nhưng mau chóng tươi tỉnh trở lại, chị ấy đáp: “sẽ không đi chung nữa đâu, tớ và anh ấy đang trong quá trình tiến hành ly hôn”.

   Chúng tôi nghe vậy, hết sức ngạc nhiên, âm thầm suy đoán giữa chị Thảo và chồng chắc chắn đã nảy sinh mâu thuẫn gì đó khó cứu vàng dẫn đến mới quyết định như vậy, nhưng chúng tôi không dám đi sâu vào vấn đề. Ngậm ngừng một hồi, khi bữa tiệc vẫn còn chưa chính thức bắt đầu, chị Thảo bèn tâm sự câu chuyện của mình.

  Chị ấy xuất thân trong một gia đình không hề khá giả, mẹ qua đời năm học lớp 10, gia đình trong nhà chỉ còn bố, chị ấy và em trai nương tựa lẫn nhau. Thương bố vất vả mưu sinh nuôi con ăn học, chị ấy rất chăm chỉ học hành, đỗ vào đại học, mong muốn phấn đấu để có một tương lai tốt hơn. Là một cô gái có ngoại hình và vóng dáng cao ráo rất xinh đẹp, nên lúc đi học cũng có khá nhiều chàng trai theo đuổi.

làm dâu trong gia đình giàu có

   Ra trường, chị ấy dễ dàng xin vào một công ty, phụ trách những công việc liên quan đến hành chính, công việc đem lại cho chị nguồn thu nhập cũng tạm ổn. Đến khi chị ấy đi làm được năm thứ 2 thì em trai ở nhà vào đại học, bố bỗng dưng bị bệnh đau lưng nên không thể đảm nhận những công việc tay chân nặng nhọc như trước đây nữa. Thấy bố sức khỏe ngày càng yếu dần, em trai vẫn còn đang học, chị quyết định mình là chị cả trong nhà, phải gách vác mọi thứ giúp bố. Thế là tuy thu nhập bấy giờ không cao, nhưng lương tháng dư được bao nhiêu, chị đều để dành gửi cho bố ở nhà và lo cho em trai ăn học.

    Sau đó một năm, trong một lần đến nhà một người bạn chơi, chị đã được giới thiệu và gặp người chồng đang sắp ly hôn hiện tại. Anh ta là con trai trong một gia đình chuyên kinh doanh đồ gỗ nội thất, gia cảnh rất giàu có. Thấy vẻ đẹp dịu dàng, khuôn mặt hiền hậu trong sáng của cô gái đang ngồi trước mắt, không khỏi khiến anh ta xiêu lòng. Rồi cứ vậy, anh ta hẹn chị Thảo ra ngoài đi ăn, tìm cách hẹn hò cũng chị ấy. Ban đầu chị Thảo cũng ngại, biết anh ta giàu có nên sợ người khác nói mình trèo cao, nhưng lâu dần cảm nhận người đàn ông đó có vẻ chân thật, nên chị cũng bằng lòng làm bạn gái anh ta.

   Chị ấy tâm sự với anh ta về hoàn cảnh của mình không được như những người khác, còn phải lo lắng cho bố và em trai, do đó chẳng thể vững tâm hẳn mà đi lấy chồng. Nhưng anh ta bảo với chị: “hiện tại anh đang quản lý một trong những cửa hàng bán đồ nội thất cho gia đình, nếu đám cưới với anh xong, em không cần phải đi làm, cứ phụ chồng trông coi cửa hàng là được”.

    Thế rồi anh ta đưa chị Thảo về nhà gặp bố mẹ ruột. Xe vừa đậu trước cổng, chị đã ngỡ ngàng trước quy mô của căn nhà lớn sừng sững trước mặt, cũng chưa thể hình dung được sau này nếu sống ở một căn nhà đẹp như vậy, cảm giác sẽ tuyệt vời ra sao. Sau khi tiếp xúc với mẹ ruột bạn trai mới biết, từ lâu mọi việc kinh doanh trong gia đình đều do mẹ anh ta đảm trách, bố bệnh nặng, chỉ đủ sức đi loanh quanh trong nhà, hoàn toàn không có tiếng nói. Nhà có hai người giúp việc, một người chuyên phụ trách dọn dẹp nhà cửa, một người chuyên nấu các bữa ăn.  Nếu chị Thảo khi về làm dâu sẽ chẳng e ngại gì phải đụng tay chân vào những việc như vậy.

làm dâu trong gia đình giàu có

    Nếu xét về học thức, đúng là chị Thảo có phần nhỉnh hơn bạn trai vì anh chàng đó vốn từ nhỏ đã có suy nghĩ tài sản sau này của gia đình cũng để lại toàn bộ cho con trai nên chỉ học đến cấp ba rồi thôi. Có lẽ mẹ anh ta vì mong muốn con trai mau chóng lập gia đình nhằm tránh những cuộc đi chơi vô bổ lung tung ở bên ngoài nhiều, cộng thêm với việc chị Thảo rất xinh đẹp, thế là sau lần gặp chị Thảo, đã gật đầu đồng ý cho cuộc hôn sự này. Miễn là sau khi kết hôn, chị Thảo nghỉ việc công ty, phụ chồng quán xuyến tốt cho cửa hàng, còn gia cảnh chị ấy nghèo khó ra sao, cũng chẳng hề bận tâm lắm.

   Chị Thảo nghe vậy, trong lòng như vứt bỏ được hòn đá trong lòng, do ban đầu còn đang lo lắng không yên bởi gia cảnh được cho là không mấy môn đăng hộ đối sẽ khiến gia đình nhà trai phản đối chuyện hôn sự này. Lúc chị ấy phấn khởi, đưa bạn trai về nhà ra mắt, bố chị ấy chỉ lặng lẽ hỏi con gái câu: “bố nghe nói rồi, gia đình cậu ta rất giàu có, lấy chồng xong con lại ở nhà không đi làm, liệu có ổn không?”

   Chị ấy bèn đáp: “bố yên tâm, gia đình ấy rất tốt với con, nhà cũng đã thuê hai giúp việc rồi. Còn công việc tuy không làm công ăn lương của công ty nhưng con cưới anh ấy thì con là người nhà của anh ấy, đương nhiên con giúp anh ấy việc kinh doanh, cũng như là hỗ trợ cho việc kinh doanh của gia đình mình thôi”.

   Cảm thấy vẫn có gì đó không ổn, bố chị ấy đành nói thêm một câu: “con gái à, cho dù thế nào cưới cậu ta phải vì bản thân thật thoải mái, đừng vì gia đình mình nghèo mà phải nhẫn nhịn nhé con!”.

    Chị Thảo biết bố mình thương con gái nên mới lo xa, còn cá nhân chị ấy cho rằng gia đình kia đúng là giàu thật, nhưng chị ấy cũng có suy nghĩ riêng của mình trong tư tưởng: dù sao được gả vào một gia đình khá giả có điều kiện cũng tốt hơn. Ít nhất cũng thoát khỏi tình trạng ngày ngày trăn trở cơm áo gạo tiền. Huống hồ gì chồng sắp cưới đối xử tốt với chị ấy như thế chắc không bỏ mặc gia đình chị ấy đâu. Vả lại, bố mẹ chồng tương lai cho đến thời điểm bấy giờ vẫn chẳng hề tỏ rõ thái độ xem thường con dâu sắp gả vào nhà họ cả.

làm dâu trong gia đình giàu có

    Thế rồi, sau đám cưới chị dọn về ở chung với nhà chồng. Đúng như lời nói ban đầu, việc nhà chị không cần làm, mỗi sáng đều theo chồng đến cửa hàng, phụ bán hàng với chồng. Tuy nhiên, lúc này chị Thảo mới phát hiện mọi tiền bạc trong cửa hàng đều do mẹ anh ấy là người nắm giữ. Mỗi ngày bán được bao nhiêu, ghi lại vào trong sổ sách, đến tối tổng kết lại, đưa tất cả số tiền cho mẹ anh ấy, nếu thiếu một đồng lập tức bị truy hỏi nguyên do.

    Từ ngày con trai lấy vợ, mẹ chồng mỗi đầu tháng sẽ đưa cho con trai một số tiền nhất định, xem như là chi phí sinh hoạt cho con trai và con dâu. Sau đó anh chồng mỗi ngày sẽ thực hiện cách thức đưa tiền như vậy với vợ mình. Cứ sáng sớm, anh ấy đưa chị Thảo 200,000đ là khoảng ứng trước, chị ấy sử dụng số tiền ấy mua gì, ăn thêm thứ gì đều ghi ra số tiền rõ ràng vào một tờ giấy, đến cuối ngày đưa cho chồng xem, tiền thừa nhất định phải trả lại.

    Vì không đi làm có lương như trước nên chị Thảo không thể chủ động với nguồn thu nhập của chính mình. Ngoài 200,000đ chồng đưa cho chi tiêu chung giữa hai người mỗi ngày, chị ấy không được thêm nguồn tiền nào khác từ nhà chồng. Đến khi đó, chị ấy mới nhận ra mẹ chồng và con trai thực chất đều là những người keo kiệt như nhau, có lần chị ấy còn nghe mẹ nói với anh chồng rằng: “tiền của nhà mình, tuyệt đối không được để người ngoài tiêu xài”.

   Hóa ra trong mắt họ, con dâu như chị ấy chỉ là người ngoài. Không có tiền gửi cho bố và em trai, bố chị ấy vẫn gắng sức đi làm lo cho em trai, do vậy thỉnh thoảng lại bệnh, chẳng dám bỏ tiền mua thuốc uống. Chị ấy biết vậy, nhưng cảm giác mở miệng xin tiền chồng rất ngại, mà cũng biết dù có nói anh ta cũng không đưa. Nên chỉ Thảo chỉ còn tiết kiệm tiền bằng cách mỗi lần mua gì từ 200,000đ chồng đưa, chị đều không ghi giá thật, mà ghi giá cao lên vài chục nghìn đề lấy số tiền dư ra tiết kiệm làm quỹ riêng. Cứ vậy, mỗi tháng đều âm thầm lặng lẽ gửi chút tiền tích góp gửi về cho bố.

làm dâu trong gia đình giàu có

   Nhà chồng còn có một cô em chồng rất lười biếng, chỉ suốt ngày toàn nằm ở trong phòng ăn vặt rồi xem phim. Mặt đầy mụn, tiếng là tiểu thư con nhà giàu nhưng người béo ị, chẳng có gì đẹp xinh. Được cái vì suốt ngày lên mạng mua hàng online, thấy người mẫu mặc đẹp liền đặt cho người ta giao. Nhưng với thân hình chẳng hề thon thả kia, cô em chồng ấy nào mặc vừa vặn được, nên cứ cái đầm, váy nào mặc không ưng ý đều chuyển sang đưa cho chị dâu. Thế là về khoản quần áo, chị Thảo nghiễm nhiêm được thừa hưởng mà chẳng tốn tiền mua. Đây có lẽ là điều xem như chút an ủi dưới một cái mác làm dâu trong nhà giàu.

   Nhưng nói gì thì nói, không có tiền tự chủ trong tay, mọi thứ đều khó khăn. Ngày trước tiền chị ấy làm ra không nhiều nhưng muốn mua gì thì mua, cho ai thì cho đều tự mình quyết định. Còn giờ, cái gì cũng nhìn sắc mặt chồng, đằng sau chồng lại có một bà mẹ chồng đầy tính toán trong đầu thì sao lay chuyển nổi.

   Thời gian trôi qua, có một lần, bố chị ấy ốm nặng, nhà lại chẳng có ai, nên đành gọi điện cho con gái mình. Chị ấy lập tức về nhà, thấy tình hình bệnh của bố không thể khỏe ngay, đành nói trước với chồng là sẽ ở lại với bố một tuần, đợi bố khỏe lại mới quay về nhà chồng. Chị Thảo ở nhà chăm sóc bố được ngày thứ ba thì anh chồng gọi điện thúc giục, than vãn cửa hàng có rất nhiều việc cần làm, một nhân viên lại đột ngột xin nghỉ việc, bảo vợ mình nhanh chóng về để phụ giúp anh ta.

   Chị ấy cãi nhau với chồng qua điện thoại, hỏi anh ta giờ giả sử giữa công việc và bố ruột mình đang đau ốm, anh nên chọn ai? Ai ngờ, anh chồng kia dửng dưng, chẳng thèm quan tâm chỉ nói một câu: “cô hỏi gì kỳ cục vậy, bố của cô chứ có phải bố của tôi đâu mà tôi chọn, cô mau thu xếp về cửa hàng, phụ tôi bán hàng đi”.

   Chính câu trả lời đó đã khiến cho sự nhẫn nhịn bấy lâu nay của chị Thảo bộc phát, vốn còn định mượn tiền chồng để đưa tiền cho bố mình, nhưng giờ thì chẳng cần phải mở miệng năn nỉ gì nữa. Chị ở nhà cho đến khi bố khỏi hẳn mặc cho anh chồng gọi điện, nhắn tin chửi mắng. Quay trở về nhà chồng, chị lập tức dọn quần áo, tuyên bố đường ai nấy đi với chồng. Anh ta không ngờ vợ cương quyết vậy, vội gọi cho mẹ nhờ mẹ về giải quyết giúp. Mẹ chồng về, thấy con dâu trông có vẻ mất bĩnh tĩnh, liền lên tiếng trách: “ôi trời, con xem, nhà con có gì đâu mà mẹ vẫn tổ chức đám cưới linh đình, rước con về làm dâu; giờ con định vong ơn, phủ sạch vậy ra đi sao?”

  Chị ấy thút thít, vẫn cố kìm chế nước mắt, trả lời: “xin lỗi mẹ nhưng cái ơn nghĩa mẹ nói lớn quá ạ, con không muốn chịu ơn thêm nữa đâu. Mẹ có nhiều tiền vậy thì nên mang đi làm từ thiện còn hơn đó ạ.”

  Nói rồi, chị lạnh lùng xách vali và đống đồ đạc, đi ra khỏi phòng trong sự ngỡ ngàng của hai mẹ con họ. Người giúp việc tiễn chị ra khỏi cổng, rồi đóng cửa lại. Chị Thảo đứng đó, ngoái lại nhìn, lòng đau xót, nghĩ thầm hóa ra trước giờ với căn nhà ấy mình đều hoàn toàn lạc lõng, trống trải vô cùng.

làm dâu trong gia đình giàu có

Chị ấy bảo với chúng tôi: “thực ra bản thân còn may mắn hơn nhiều người vì vẫn chưa có con, nên chưa bị ràng buộc với gia đình ấy. Chứ nếu không, cũng không biết còn bao nhiêu rắc rối thêm nữa”.

   Đến giờ chị Thảo đã đi làm lại được một thời gian, em trai vừa tốt nghiệp, sức khỏe bố cũng tốt hơn do được chị chăm sóc. Chỉ còn đợi vài thủ tục nữa là cuộc hôn nhân với nhà giàu kia chính thức kết thúc.

   Chúng tôi đều thở dài khi nghe xong câu chuyện này. Chị Thảo vừa khép lại câu chuyện cũng là lúc cô dâu, chú rể nghe theo lời yêu cầu của nam MC mà tiến vào lễ đài. Trong ánh đèn lấp lánh, nhìn lên cô dâu đang tươi cười rạng rỡ, nhìn sang khuôn mặt trầm ngâm của chị Thảo, tôi bất chợt nhận ra hai cục diện trái ngược nhau. Một người chỉ vài tiếng sau hôn lễ là bước vào cuộc sống hôn nhân thực sự với chồng và những mối quan hệ liên quan đến gia đình chồng. Còn một người thì lại vừa mới bước ra khỏi một cuộc hôn nhân thất bại.

  Giữa hai người phụ nữ ấy ai hạnh phúc hơn ai, có chăng điều đó là thuộc cảm nhận của họ. Thực ra, bất kể sau này chúng ta lựa chọn như thế nào đi chăng nữa, nhất định bản thân phải là người hạnh phúc trước tiên. Bạn không hạnh phúc, người thân luôn thương yêu bạn chắc chắn cũng sẽ không thể nào yên tâm.

  Nếu quen một người đàn ông mà khăng khăng nhất quyết bắt buộc bạn ở nhà, không tạo cho bạn cơ hội để tự kiếm thu nhập sau khi kết hôn thì đừng vội mừng mà cho rằng anh ta yêu thật lòng nên mới lo vợ vất vả. Đó chẳng qua là vì anh ta ích kỷ, có tư tưởng muốn kiểm soát hoàn toàn tinh thần của bạn. Một người mà tinh thần tự do bị áp đặt, khiến bản thân sống theo cách người khác muốn thì làm sao hạnh phúc đây?

  Có một chị gái đã nói với tôi thế này: “dĩ nhiên kết hôn chị sẽ chọn người môn đăng hộ đối với chị, nhưng là môn đăng hộ đối về quan điểm, cách sống, tư duy chứ không phải môn đăng hộ đối về gia sản”.

  Thiết nghĩ giờ đã là thời hiện đại, tư tưởng về một cô gái trưởng thành trông thật xinh đẹp, sau đó được kết hôn với một anh chàng giàu có và sống sung túc bao người ngưỡng mộ mà không cần tự lập nữa ngày càng được xóa bỏ. Vì kỳ thực, chẳng ai biết được tương lai sẽ thế nào. Người ấy nay tốt với bạn, ngày mai lại trở nên chán ngán bạn mà bị thu hút bởi những cô gái trẻ đẹp hơn. Lúc ấy bạn càng dựa dẫm vào anh ta thì anh ta lại càng khinh thường bạn mà thôi.

  Hoặc giả sử công việc của người đàn ông mà bạn gắn kết gặp một số vấn đề khó khăn, bạn vẫn có thể cùng người ấy gánh vác, mà không trở thành gánh nặng cho họ.

   Cô gái à, đang có công việc tốt thì hãy phấn đấu, kể cả kết hôn cũng không ngừng nỗ lực cố gắng. Phấn đấu trước hết là cho chính mình, sau đó là cho những người thân mà bạn muốn chăm sóc. Muốn giúp đỡ ba mẹ thì hãy dùng tiền của mình đích thân kiếm được để thực hiện những việc đó.

   Chỉ có như vậy mới đảm bảo được giá trị thực sự mà bạn tạo ra và đồng thời cũng nhận được sự tôn trọng hết mực từ những người xung quanh. Nên thay vì ngồi yên ôm mộng kết hôn với một người đàn ông giàu có, chi bằng tiếp tục làm việc, bước lên một tầng cao mới, sau đó có cơ hội gặp một người phù hợp có nhân sinh quan phù hợp với mình. Như thế lại càng rất tuyệt vời và xứng đáng với sự cố gắng mà bạn đã bỏ ra, phải không nhỉ?

Cute Bear

Copyright: https://tintinbear.com/

Facebook: tintinbear.17 (Cute Bear)

https://www.facebook.com/tintinbear.17

Cm sao chép bài viết dưới mi hình thc, k c copy có dn ngun nhưng chưa được s đng ý ca qun tr viên cũng không được xem là hp l.

Xem thêm bài viết:

Thanh xuân tươi đẹp, đừng gói gọn trong tầm nhìn hạn hẹp

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Contact Me on Zalo