điều tốt đẹp luôn ở xung quanh

  Vài ngày trước, báo chí liên tiếp đăng tin về hình ảnh một đứa bé gái rơi từ trên lan can của nhà chung cư xuống, may mắn được một người đàn ông tìm cách giải cứu nên thoát khỏi cánh cửa từ thần. Nếu là bản thân tôi, khi đứng từ dưới nhìn thấy cảnh tưởng cô bé đang lo lửng đấy, có khi tôi chỉ biết run người, hét thật to, đâu đủ bình tĩnh để làm gì cho cô bé ấy được. Chẳng biết dùng từ nào để diễn tả, chỉ cảm thấy thật sự rất cảm động. Nhờ có người đàn ông tên Nguyễn Ngọc Mạnh ấy mà chúng ta lại càng tin rằng thế giới này những điều  tốt đẹp vẫn luôn tồn tại nhiều lắm.

  Hồi đại học, tôi ở chung phòng với nhiều bạn nữ, trong đó có cô bạn Hà Nhi là người rất nhu mì, dịu dàng. Tuy đi học xa nhà nhưng cứ cách vài ngày cô ấy lại gọi điện về cho người thân, trong đó Cún Con là cậu nhóc cô ấy hay thích trò chuyện nhiều nhất, cứ luyên huyên nói không ngừng. Cún Con là con trai của chị gái cô ấy, bấy giờ cậu bé khoảng 5 tuổi nhưng đã tỏ ra hết sức lanh lợi.

  Hà Nhi ít khi cười với người khác nhưng cứ hễ nói chuyện điện thoại với Cún Con liền lập tức đùa vui với nó rồi cười khúc khích, tựa như thằng nhóc ấy khiến cô bạn tôi giảm bớt stress bởi chuyện học hành. Đôi lần trước mặt tôi, Hà Nhi thường nhắc đến thằng nhóc ấy với giọng điệu đầy nhớ nhung và yêu thương. Chuyện, cô ấy là dì của nhóc Cún Con mà, đương nhiên là phải yêu quý nó rồi.

điều tốt đẹp luôn ở xung quanh

    Cho đến một buổi tối nọ, có bốn thành viên trong phòng đang quây quần ngồi, chuẩn bị ăn cùng nhau. Hà Nhi vẫn đang ngồi trên giường chưa dứt cuộc trò chuyện với Cún Con ở đầu dây bên kia. Tôi bèn giục cô ấy: “cậu mau xuống ăn đi, nguội hết rồi nè, mọi người đang chờ đấy”.

Cô ấy nghe vậy, đành vì bạn bè mà tạm hoãn cuộc trò chuyện hôm ấy với Cún Con, đến bàn ngồi ăn.

Một cô bạn khác bèn bĩu môi bảo: “nhóc Cún Con đúng là hạnh phúc thật nhỉ, được cậu và gia đình ai cũng yêu thương cả”.

    Hà Nhi khẽ cười, lẽ ra cô ấy chỉ cần trả lời bằng một chữ ừ, rồi tiếp tục ăn là xong nhưng có lẽ tình cảm giữa những người bạn đi học xa nhà, xích lại gần nhau một thời gian dài đã khiến cô ấy không còn muốn che dấu chúng tôi nữa. Và phần tiếp theo của câu chuyện này mà tôi kể có thể các bạn sẽ cho rằng nó là hoàn toàn bịa đặt, chứ không có thật đâu. Đến ngay cả tôi nếu không được nghe từ chính miệng Hà Nhi thuật lại trong bữa ăn tối đầy tâm trạng hôm đó, mà chỉ là được nghe lại hay đọc ở đâu đấy thôi thì tôi cũng sẽ cho rằng nó giống một phần trong kịch bản phim trên truyền hình. Nhưng nó có thật, các bạn à!.

   Tôi tạm gọi chị gái Hà Nhi là chị C nhé, chị C làm việc trong một công ty nhỏ ở quê. Tình cảm giữa hai chị em cô ấy rất tốt. Cũng như bao cô em gái khác, Hà Nhi mong chị gái mình có thể gặp được một người đàn ông đối xử tốt với chị ấy, để sau khi lấy chồng có thể có một cuộc sống hạnh phúc. Rồi người đàn ông đó cũng xuất hiện, lớn hơn chị cô ấy vài tuổi, là giáo viên của một trường trung học. Anh đĩnh đạc, trầm tính, ít nói nhưng làm nhiều. Thế là chị C quyết định kết hôn với người đàn ông này. Đám cưới diễn ra trong sự chúc phúc của nhiều người thân, bạn bè và hàng xóm. Nửa năm sau, chị gái Hà Nhi mang thai, chồng chị ấy và người nhà ai nấy đều hết sức vui mừng, hớn hở chào đón một nhóc con sơ sinh sắp chào đời. Trải qua những ngày tháng vừa mang bầu, vừa ngóng trông, cuối cùng ngày đứa bé cần phải ra đời, ngắm nhìn khung cảnh náo nhiệt bên ngoài cũng đến. Một chút nữa thôi, chị C sẽ được gặp Cún Con của mình rồi.

điều tốt đẹp luôn ở xung quanh

   Phải chăng trong hạnh phúc của một cặp vợ chồng mới cưới kia, ông trời vẫn muốn giăng vào khoảng trời trong xanh ấy một đám mây đen để thử thách họ, viết đến đoạn này tôi tự dưng cảm thấy rất nặng lòng. Tối hôm ấy chị C sinh khó, ngất lịm đi, vô thức chẳng biết gì. Cún Con thật sự đúng là đã được ra bên ngoài, nhưng nó không sống được, nó mất lúc chào đời. Một sinh linh bé nhỏ không có cơ hội được cất tiếng khóc, hưởng nắng ấm của thế gian.

  Anh chồng khi được báo tin này từ bác sỹ, đứng như chôn chân một chỗ, con đã mất rồi, vợ anh  vẫn nằm hôn mê, chưa biết gì. Nếu cô ấy tỉnh dậy, biết được sự thật này sẽ đau đớn đến như thế nào. Bên cạnh anh ấy lúc nào còn có bố mẹ ruột, tức ông bà nội đứa bé, họ cũng lặng đi, mắt nhòa vì lệ.

   Nhưng nhân duyên giữa con người với nhau đúng là chẳng thể hiểu hết được. Đúng vào khoảnh khắc đau thương ấy của gia đình anh thì phòng sinh bên cạnh vang lên một tiếng khóc thật to, đã có một đứa trẻ chào đời khỏe mạnh. Nỗi đau mất con của người chồng bỗng chốc được xoa dịu chút ít, cho dù đứa bé đang khóc kia không phải con anh.

   Người mẹ của đứa bé mới sinh kia chỉ đi sinh một mình, không có người thân nào ở bên cạnh. Chẳng biết cô ấy nghe được từ ai nhưng biết được tin con trai chị gái Hà Nhi không sống được, cô ấy để ý sắc mặt rầu rĩ của anh chồng đó, lưỡng lữ một lúc, trong lúc chị C còn chưa tỉnh, cô ấy tìm cách để được nói chuyện riêng với chồng và bố mẹ chồng chị C.

  “Tôi biết anh mất con rất đau đớn, ông trời cũng kỳ lạ, tôi không cần con thì đứa bé lại được sinh ra bình an; còn anh chị mong chờ đứa bé ấy đến vậy, kết cục lại ..”

Chồng chị C nghe vậy, ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ, sau đó nhìn qua đứa trẻ còn đỏ hỏn đặt bên cạnh, ngạc nhiên trả lời: “nó là con trai của cô, sao cô lại bảo không cần nó”.

Cô ấy đáp: “chuyện dài lắm, bố đứa bé đâu muốn nó ra đời, bỏ tôi theo người khác rồi. Giờ bản thân tôi còn lo chưa xong, thì lấy gì nuôi thằng nhóc này”.

Chồng chị C lắc đầu, tỏ ý không đồng tình bảo: “cô phải cố gắng chứ”.

  Cô ấy không do dự nữa, cất lời: “anh à, anh vừa mất đi một đứa con trai, vậy có thể nhận đứa con trai này của tôi về nuôi xem như thay thế đứa bé kia được không?. Nếu anh không nhận nuôi nó, tôi cũng sẽ tìm cho nó một gia đình khác thôi. Tôi không muốn nuôi nó, cũng không có tiền để nuôi nó tốt được”.

điều tốt đẹp luôn ở xung quanh

  Anh ấy vừa nghe dứt câu nói bỗng sững sờ, nhìn sang bố mẹ anh ấy, đôi mắt họ cho anh biết mọi quyết định tùy thuộc vào ý con. Rồi anh lại tiếp tục nhìn đứa bé đang ngủ kia thêm lần nữa.  Nghĩ đến người vợ sắp tỉnh giấc nhưng lại biết được tin dữ, anh làm sao để giấu giếm, để cô ấy không la khóc đây, anh không thể hình dung được cô ấy sẽ suy sụp đến thế nào nữa?

  Trong chốc lát, anh ấy quyết định dứt khoát, nói với người phụ nữ đang chờ câu trả lời ở trước mặt: “thôi được, tôi sẽ nhận con trai của cô làm con trai của vợ chồng tôi, bất kể thế nào từ nay cháu cũng chính là con ruột của chúng tôi. Cô đã trao nó cho chúng tôi thì vĩnh viễn không bao giờ đòi lại, cô tuyệt đối không được để vợ tôi biết chuyện này, tôi muốn cô ấy tin rằng cô ấy đã sinh ra đứa con này”.

   Người phụ nữ kia vui mừng, gật đầu hứa cả đời không bao giờ quên ơn nghĩa này. Anh ôm đứa bé trên tay, ngậm ngùi nói với bố mẹ: “có lẽ nhóc con này mới là đứa trẻ có duyên với chúng ta đó bố mẹ ạ”.

  Vài tiếng trôi qua nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó lại có quá nhiều chuyện xảy đến với gia đình nhỏ ấy, chị gái Hà Nhi mở mắt tỉnh giấc, nhìn thấy nhóc Cún Con kháu khỉnh nằm ngay ngắn một bên. Chị hỏi chồng: “anh à, Cún Con của chúng ta giống ai vậy?”

Người chồng, nhìn thằng bé, sau đó trìu mến nhìn vợ mỉm cười trả lời: “giống em chứ, con do em sinh đương nhiên là giống em rồi”.

  Người vợ nào biết trước khi chị tỉnh giấc, ngắm con, anh ấy đã thu xếp hết tất cả mọi thứ, dặn dò những người biết chuyện không được nói với người nào nữa. Khi chị đang nũng nịu hạnh phúc với Cún Con trong vòng tay, thì chồng chị ấy và bố chồng âm thầm lo chuyện hậu sự cho đứa con xấu số kia. Đến cả gia đình Hà Nhi cũng chẳng ai biết gì, họ đều nghĩ: Cún Con kia chính là con đẻ của chị C.

điều tốt đẹp luôn ở xung quanh

  Cún Con giả trở thành Cún Con thật, được nuôi dưỡng trong vòng tay bố mẹ, được bao người yêu quý, sự lanh lợi của cậu bé làm ai cũng thích thú khi chơi cùng. Năm cậu bé ba tuổi, khi Cún Con đang ở trong phòng, chị C dọn dẹp nhà cửa. Bất chợt, chị muốn lau chùi khu vực quanh bàn thờ cho sạch sẽ, mấy năm nay toàn là bố mẹ chồng lau dọn ở vị trí đó, hôm nay bố mẹ chồng có việc đi thăm họ hàng xa, nên chị làm thay luôn. Rồi đột nhiên, chị phát hiện, sau tấm ảnh lớn trên bàn thờ có một tấm ảnh nhỏ, chị cầm lên xem, đó là hình một đứa bé sơ sinh. Chị thắc mắc đứa bé này rốt cuộc là ai, trước giờ chưa bao giờ nghe chồng nói gia đình anh có người thân mất khi còn nhỏ vậy cả.

   Linh tính mách bảo việc có gì đó không hay đã xảy ra với gia đình này, chị đợi lúc chồng về, hỏi về tấm hình mình tình cờ thấy khi đang lau dọn bàn thờ. Lúc này, anh chồng nghiêm túc nói thật với vợ về Cún Con, bảo: với chúng ta Cún Con hiện tại chính là món quà mà ông trời đã đem đến cho vợ chồng mình. Chị gái Hà Nhi nghe xong, chạy ra phía nơi đặt tấm hình đứa con ruột kia, lúc này chị mới khóc thương cho đứa con đẻ của mình. Chị không trách chồng mình mà còn thương anh hơn vì năm đó nếu lúc tỉnh dậy không có Cún Con bên cạnh, ba năm nay chị không thể sống hạnh phúc trong tiếng cười của trẻ thơ. Để chị không buồn bã anh đã âm thầm chịu đựng nỗi đau mất con một mình, nhận nuôi một đứa trẻ khác, làm một người cha có trách nhiệm.

   Sau này, cho dù chị C  nói thật với mọi người bên nhà mình thì tình cảm của họ dành cho cậu nhóc Cún Con vẫn chẳng hề thay đổi. Họ chỉ ngày càng yêu quý cậu bé hơn, giữa gia đình và cậu bé ấy tuy không phải là quan hệ máu mủ, mặt mũi không có nét giống gì cả song tình thương mà một cậu bé bình thường vốn được nhận, Cún Con luôn được nhận đủ đầy.

   Tôi chợt nghĩ, nếu như lời người phụ nữ mẹ ruột của Cún Con đã nói giả sử chồng chị C năm ấy không nhận nuôi cậu bé thì cô ấy vẫn nhất quyết đưa nó cho một gia đình khác, liệu số phận cậu bé sẽ như thế nào, có được chăm sóc, nuôi dưỡng tốt như hiện tại hơn không?. Chỉ là trong câu chuyện này, tôi rất khâm phục cách người chồng tỉnh táo đối mặt với thử thách của số phận, trong giờ phút xám xịt ấy anh vẫn dũng cảm đưa ra một lựa chọn, mà lựa chọn ấy có thể đem lại sự tốt đẹp cho đứa trẻ sơ sinh đang khao khát một cuộc sống đầy yêu thương, cũng là để vợ anh có cơ hội được làm một người mẹ như cô đã mong đợi bấy lâu.  Anh ấy là người bình thường, giống như anh Nguyễn Ngọc Mạnh, song những quyết định, hành động của họ trong một thời điểm cần thiết đấy lại vô cùng phi thường. Mỗi người trong họ đã cứu một sinh mạng, đã đem lại sự sống một lần nữa cho những đứa trẻ bị thử thách đó. Con người chúng ta chỉ cần do dự, hành động trễ một chút thì sự việc sẽ diễn ra khác đi. Cảm ơn họ đã hành động kịp lúc để thay đổi số phận của mỗi đứa trẻ.

    Đây là bài viết không tốn nhiều thời gian của tôi nhất nhưng nó lại là bài viết làm tim tôi cứ liên tục hít vào thở ra nhất.  Cứ mỗi câu tôi viết là lòng lại dâng lên một cảm xúc ngột ngạt khó tả. Với tâm trạng này nên cứ viết được một đoạn là tôi lại đứng dậy, đi qua đi lại cho thoải mái, rồi lại viết tiếp. Ngậm lại, cuộc sống của chúng ta đâu đó vẫn có những câu chuyện về tình nghĩa cao đẹp, giúp chúng ta luôn tin rằng, cổ tích đời thường vẫn có thực, vẫn có lòng tin vào những người xa lạ chúng ta gặp trên đường đời. Nói chung, đời vẫn đẹp lắm, phải không nào các bạn?.

Cute Bear

Copyright: https://tintinbear.com/

Facebook: tintinbear.17 (Cute Bear)

https://www.facebook.com/tintinbear.17

Cm sao chép bài viết dưới mi hình thc, k c copy có dn ngun nhưng chưa được s đng ý ca qun tr viên cũng không được xem là hp l.

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Contact Me on Zalo