không còn động lực làm việc

   Bên cạnh tôi có vài người bạn, lúc họ mới đặt chân vào công ty, trải qua vài tháng, dần dần thích ứng với công việc, khiến trong đầu họ định hình một suy nghĩ:  sau này cứ làm công ty này luôn vậy, dù sao cũng trở nên thân thuộc cách thức ở đấy, quen cái lối ra vào mỗi ngày hay bước qua. Nói vậy, song đến một thời điểm nào đó cũng phát sinh nguyên nhân để họ không tự nguyện ở lại một cách vui vẻ như trước nữa.

   Cô bạn Hạ Vũ của tôi đang có một công việc với một mức lương khá tốt ở công ty nọ, tính đến giờ đã được ba năm. Từ một năm trở lại đây, ở công ty cô ấy khá rảnh, một ngày chỉ làm 5 tiếng là xong. Thu nhập tốt, việc nhàn, không bị Sếp gây áp lực nên cô ấy cũng rất thoải mái trong công sở. Chỉ có một điều làm cô ấy không vui là hai năm rồi, Sếp chưa tăng lương cho cô ấy mặc dù đã từng nhắc Sếp nhiều lần về vấn đề kia. Sếp cô ấy chỉ bảo, để thời gian tới xem xét; còn nghe chị phụ trách nhân sự nói rằng có lẽ hết năm nay mới xét đến chuyện tăng lương cho cô ấy.

   Chán ngán, Hạ Vũ quyết định thử sức mình, cô ấy gửi Cv đến vài công ty. Rất nhanh, một trong số những công ty đó gọi điện thoại cho cô ấy, lên lịch hẹn phỏng vấn. Còn đang lưỡng lự có nên nghỉ hay không nên cô ấy đến buổi phỏng vấn với tâm thế bình thường, xem như phỏng vấn thử mà thôi. Trước khi đi, Hạ Vũ còn dự đoán xác suất đậu có lẽ chẳng cao. Nào ngờ đâu, nhà tuyển dụng có vẻ thích cách nói chuyện tự tin của cô ấy nên ngay buổi chiều hôm phỏng vấn, Hạ Vũ đã nhận được Email thông báo trúng tuyển. Điều thú vị là bên phía công ty đó chấp nhận yêu cầu về mức lương cô ấy đưa ra. Mức lương mới cao hơn lương công ty đang làm 5 triệu.

  Với sức hút từ mức thu nhập sắp tới nếu chuyển qua công ty mới, làm Hạ Vũ rất phấn khởi. Tuy nhiên, cô ấy vẫn còn luyến tiếc công ty mình gắn bó bấy lâu, trong đầu suy nghĩ nếu Sếp chịu tăng lương bằng mức lương công ty mới, cô ấy sẽ ở lại làm việc tiếp bởi qua công ty mới tình hình thực tế không biết ra sao, nếu không đáp ứng được tiêu chuẩn đặt ra sẽ dẫn đến nguy cơ bị cho nghỉ, xem ra sắp tới sẽ gặp không ít áp lực so với bình ổn mấy năm nay.

không còn động lực làm việc

  Hôm sau, Hạ Vũ báo với Sếp rằng cô ấy sẽ nghỉ việc, để công ty biết mà tuyển người khác. Thực ra trong thâm tâm, đang ngầm thăm dò, xem thử ý ông Sếp thế nào.

Nghe cô ấy nói vậy, Sếp chẳng hề tỏ thái độ thể hiện sẽ thương lượng với cô ấy về vấn đề này, chỉ hỏi: “có phải đã tìm được công ty khác rồi à?”

Hạ Vũ giả vờ đáp: “vẫn chưa ạ, nhưng trong tuần sau tôi sẽ bắt đầu phỏng vấn, chắc chắn sẽ được nhận vào một trong những công ty kia thôi”.

Sếp hỏi: “có phải vì chưa được tăng lương nên mới nghỉ việc?”

Hạ Vũ nhẹ nhàng, từ tốn đáp: “đúng là có một phần cũng từ nguyên nhân đó”.

 Vị cấp trên trước mặt trầm ngâm một lát rồi đáp: “vậy thì bàn giao những việc đã từng làm, xong rồi mới đi nhé!”.

    Hạ Vũ đồng ý, rời khỏi bàn làm việc của Sếp, trong lòng không tránh được một cảm giác hụt hẫng khó chịu. Bởi nãy giờ cô ấy cứ tưởng sau khi biết ý định nghỉ việc Sếp sẽ khăng khăng giữ cô ấy ở lại, sẵn tiện cô ấy sẽ có cơ hội được đề xuất mức lương mình mong muốn nhưng hóa ra sự việc đã không diễn biến như mình mong đợi. Xem ra chiêu trò xin nghỉ việc để được tăng lương được áp dụng trong trường hợp này đã không thành công. May thay, cô ấy nghỉ thật, và đã tìm được công ty khác với đãi ngộ tốt nữa là đằng khác.

Gặp tôi ở quán ăn, Hạ Vũ thở dài, bảo: “con người tớ bây giờ có hai loại cảm giác, một là vui khi sắp chuyển đến công ty lương cao hơn; hai là buồn vì nộp đơn nghỉ việc mà Sếp chẳng hề năn nỉ giữ lại”.

Tôi trả lời: “cảm giác thứ hai đúng là có hơi hụt hẫng thật nhưng thôi bỏ đi, dù sao tháng sau cậu sẽ làm việc ở chỗ mới, tiếp xúc với những con người mới, quan trọng là lương mỗi tháng lại rất hấp dẫn.

Hạ Vũ lại còn vướng mắc chưa giải tỏa, chống cằm hỏi: “ba năm qua tớ làm cũng được nhiều việc lắm mà, lẽ nào không được trọng dụng đến mức báo nghỉ việc là người ta gật đầu ngay mà không hề níu kéo”.

Tôi bèn an ủi cô ấy: “đừng tiêu cực quá, chẳng phải nhà tuyển dụng bên công ty mới rất đánh giá cao năng lực của cậu đấy thôi, sau này chuyện ở công ty cũ quên đi, cứ tập trung tốt cho công việc ở công ty mới là được”.

 Hai hôm sau, Hạ Vũ nhắn tin cho tôi, bảo cô ấy đã hiểu lý do tại sao Sếp cô ấy lại dửng dưng để cô ấy ra đi như vậy. Nguyên nhân là vì ông ấy đã âm thầm liên lạc với một nhân viên cũ trước đây cùng làm chung, người kia đã đồng ý về lại công ty làm việc theo thương lượng của hai bên.

“Sớm biết ông ta không hề đánh giá cao cô nhân viên như tớ, lẽ ra tớ nên nghỉ sớm từ một năm trước rồi mới đúng”.

Tôi hỏi: “cậu thất vọng lắm à?”

Hạ Vũ đáp: “tớ còn định tưởng sẽ làm lâu dài ở công ty này, chẳng qua cũng là vì mấy lần yêu cầu tăng lương nhưng Sếp lại không đáp ứng nguyện vọng ấy cho tớ nên tớ mới nộp đơn phỏng vấn công ty khác xem thế nào, nếu lần đó ông ta chịu tăng lương cho tớ thì tớ đâu có suy nghĩ nhảy việc làm gì”.

Tôi cười bảo: “vậy cậu may rồi, bởi bây giờ dù Sếp cậu có tăng cũng khó mà chấp nhận tăng một lúc lên 5 triệu, chuyển đến công ty mới làm có vẻ là sự lựa chọn sáng suốt hơn”.

Hạ Vũ vui vẻ, gửi tôi tấm hình icon dễ thương: “ừ, giờ chuyển công ty vẫn còn tốt, chứ không lại để vài năm nữa tớ ì ạch không biết trở thành người ra sao nữa”.

không còn động lực làm việc

   Đó là câu chuyện nhảy việc của cô bạn Hạ Vũ. Song thực ra cũng khá giống với câu chuyện nhảy việc của rất nhiều người. Người thì lấy lý do là vì lương không tăng, lương thấp nên nghỉ, người thì lấy lý do vì ở đấy không còn chút động lực cống hiến nữa.

Giống như trong trường hợp sau của anh bạn X mà tôi quen.

  Anh ấy làm công ty cũ hơn bốn năm. Môi trường làm việc tốt, cấp trên tâm lý, luôn trò chuyện giúp đỡ anh ấy. Làm mãi ngày qua ngày với một loại công việc lặp đi lặp lại, khiến cuối cùng anh X nảy sinh tâm lý bình ổn đến mức phát chán trong công sở. Thế rồi, đắn đo mãi anh nói với Sếp anh muốn nghỉ việc. Sếp rất quý trọng anh ấy nên không phê duyệt tờ đơn xin nghỉ, khuyên anh ấy nếu cảm thấy mệt mỏi hãy nghỉ phép một tháng, hai tháng, sau đó quay về công ty làm việc tiếp.

Tuy nhiên, anh X trước mặt cấp trên lắc đầu, từ chối đáp: “em chỉ cảm thấy mình không còn động lực phấn đấu nào ở đây nữa nên em quyết định ra đi”.

Đến nước này cấp trên chỉ còn biết để nhân viên mình yêu quý rời khỏi công ty mà thôi.

   Nghỉ việc, anh X nghỉ ngơi trong hai tuần đầu để lấy lại tinh thần. Sau đó anh ấy mới bắt đầu nộp đơn đi phỏng vấn nhiều công ty khác nhau. Lúc này, anh mới phát hiện khi đi phỏng vấn, nhà tuyển dụng hỏi những câu hỏi liên quan đến nghề nghiệp nhưng những khái niệm đó anh ấy chưa bao giờ tiếp xúc qua, lúc ấy cảm giác của anh X hệt như bản thân chỉ như một con ếch ngồi đáy giếng. Bước ra vòng an toàn, từ từ học hỏi tiếp thu rất nhiều kiến thức, kinh nghiệm đáng giá khác.

Đến giờ sau nửa năm vào làm cho công ty mới với mức lương tốt hơn trước đấy, anh ấy bảo với bạn bè: “thật chứ, lúc trước ở công ty cũ tớ đã nghĩ mình biết nhiều lắm hóa ra cái mình biết chỉ như hạt cát giữa xa mạc”.

  Tuần trước gặp tôi, anh ấy tâm sự, ngoài làm việc giờ hành chính ở công ty, thời gian khác anh tham dự thêm khóa học bổ sung kiến thức chuyên ngành theo đúng mục tiêu đã định. Tuy không còn làm việc với công ty cũ nhưng mối quan hệ với Sếp cũ vẫn rất tốt, thỉnh thoảng hẹn nhau đi ăn, trao đổi tình hình của nhau.

không còn động lực làm việc

   So với cô bạn Hạ Vũ của tôi, xem chừng anh X được cấp trên trọng dụng hơn rất nhiều, thậm chí nghỉ việc vẫn còn giữ mối quan hệ như bạn bè. Song cấp trên thế nào không hẳn là yếu tố khiến chúng ta nên quyết định đi hay ở lại một công ty làm tiếp mà là bạn thật sự có cảm thấy sự bình ổn ở đó là tốt cho bạn hay chưa?

  Đôi khi chúng ta tự đắc cho rằng ngày ngày đến công ty, ngồi xuống bàn làm việc, hết giờ xách cặp ra về như vậy là ổn, vậy đã là một nhân viên mẫu mực cần được xem trọng. Ấy vậy mà trong lòng cấp trên họ lại có sự suy xét khác. Bạn trông thì ổn nhưng hóa ra không hề ổn.

  Đôi khi bạn nghĩ những gì bạn đang nắm trong tay là đủ để tồn tại tốt ở bất kỳ môi trường công ty nào, cứ vậy yên tâm mà ở trong vòng 8 tiếng với những người đồng nghiệp, cùng vị Sếp thân thiện hay làm việc chung trước giờ. Nhưng đến một lúc lại giật mình tỉnh giấc, sao có thể yên tâm với hai chữ bình ổn ấy trong khi năng lực, kiến thức không có cơ hội cọ xác, bứt phá.

  Cho nên làm việc, không nên vội phó thác số phận của mình vào hai chữ bình ổn. Từng có một bạn nữ tôi quen, khi biết người quen cũ học cùng lớp lúc trước có mức thu nhập cao hơn cô ấy, cô ấy đã ghen tỵ, than vãn rằng: “rốt cuộc là vì sao cơ chứ”. Rất đơn giản, vì những người kia chịu tiến về trước, chịu dấn thân để tìm cơ hội phát triển, còn cô ấy chỉ chọn cách ngồi yên như cũ, mỗi ngày lại chụp nhiều tấm hình selfile lên mạng, tối về thì xem phim đến khuya, sau đó chìm vào giấc ngủ, kết thúc một ngày. Cô ấy sống ảo đến mức chính tôi cũng chẳng thể nào hứng thú ngắm nhìn những tấm hình cô ấy đăng nữa, tôi đành nhấn vào dòng chữ “Ngừng theo dõi” để không còn phải cập nhật tình hình theo một kiểu một màu mãi của cô ấy.

  Đón nhận một thử thách mới, từ bỏ nhưng điều dễ dàng quen thuộc trước giờ đúng là khiến chúng ta có phần lo ngại về tương lai phía trước. Cho dù thế thì có là sao, bởi hành trình còn chông gai thì phần thưởng còn lớn mà. Mã Vân đã từng nói: “Khi làm một việc gì đó, trải nghiệm chính là động lực thành công, bạn xông pha va chạm ở bên ngoài, không được thì bạn có thể quay đầu lại. Nhưng nếu bạn không làm, lúc nào cũng bước theo lối mòn thì mãi mãi sẽ không thể có sự phát triển mới”.

  Kỳ thực, thời điểm chúng ta cảm thấy không tiến bộ được nữa là lúc chúng ta nên tìm tòi, lĩnh ngộ thêm cái mới. Chúng ta đừng nên mất thời gian tranh cãi chuyện Sếp không tăng lương mà hãy nỗ lực để có được mức thu nhập mà bản thân muốn. Vì khi bạn đang lãng phí thời gian vào những việc vô ích, đang an phận mãi một ví trí tưởng chừng vững chắc nhưng lại có thể bị xô ngã ngay tức khắc thì những người khác vẫn đang mạnh mẽ chạy theo mục tiêu mà họ theo đuổi, gặp gỡ những người đồng hành với họ đang ở phía trước.

  Những người cho bản thân thật nhiều trải nghiệm thì cuộc sống càng phong phú, năng lực càng nâng cao. Chúng ta muốn được thứ mình muốn thì phải chấp nhận thay đổi lối mòn hiện tại.

Cute Bear

Copyright: https://tintinbear.com/

Facebook: tintinbear.17 (Cute Bear)                   

https://www.facebook.com/tintinbear.17

Cm sao chép bài viết dưới mi hình thc, k c copy có dn ngun nhưng chưa được s đng ý ca qun tr viên cũng không được xem là hp l.

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Contact Me on Zalo