X
từ bỏ tình đầu đến với người sau

“Em nghĩ mà xem, chị yêu anh ấy nhiều như vậy, từ bỏ mối tình đầu 6 năm để cưới anh ấy, vậy mà rốt cuộc anh ấy vẫn cưa cẩm đồng nghiệp nữ ở công ty là sao?

“Chị thất vọng về người đàn ông của mình quá”.

   Mấy năm rồi không gặp lại chị Trâm, hôm nay gặp lại ở quán cà phê, ngồi trước mặt tôi không còn là một cô gái có nụ cười đơn thuần như lúc trước. Cũng phải thôi, kết hôn, làm mẹ của một đứa con trai thì lẽ thường người ta cũng phải trưởng thành, ra dáng một phụ nữ đã có gia đình hơn. Chỉ có điều, tôi tưởng chị Trâm mãn nguyện về cuộc hôn nhân hạnh phúc mà để có được cuộc hôn nhân ấy chị cũng trải qua dằn vặt, suy tư khá nhiều mới đi đến lựa chọn kết hôn với người chồng hiện tại. Vậy mà, sau một thời gian cưới nhau, chị lại nói, chị  hối hận.

  Tôi cầm tách cà phê trên tay, hoài niệm một chút về chuyện của những năm về trước, khi tôi còn thường xuyên gặp chị Trâm sau những buổi chiều tan làm, hai chị em tranh thủ ghé vào quán nào đó ăn, còn tôi chăm chú nghe chị kể chuyện tình cảm.

  Lần đầu tiên tôi gặp chị Trâm, là khi chị ấy 24 tuổi, tôi thì nhỏ hơn hai tuổi. Chị dễ thương, khuôn mặt với đôi mắt hai mí, cười lên lộ hai má đồng tiền rất có duyên, chất giọng lại rất đỗi ngọt ngào. Nhà chị không phải thuộc dạng khá giả, chị là con cả trong gia đình, dưới chị còn một cô em gái. Năm cấp ba chị gặp anh Tuấn, anh hơn chị ba tuổi, là sinh viên một trường cao đẳng nọ ở tỉnh. Anh vừa đi học, vừa đi làm thêm để kiếm tiền. Đợt anh cùng bạn chung phòng bán đồ ăn ở trước cổng trường trung học nơi chị Trâm học, chị lại thường hay đến quầy của anh mua mấy món ăn vặt với lũ bạn chung lớp. Anh Tuấn thích cô bé gầy nhưng cười để lộ hai lúm đồng tiền và chiếc răng khểnh rất đáng yêu. Thế là anh tìm cách nhắn tin làm quen, buổi tối chị Trâm đi học thêm, anh xung phong đưa đón. Ngày chị biết tin mình được trúng tuyển đại học, chị nhận lời làm bạn gái anh, mối tình đầu của chị chính thức bắt đầu từ đó.

  Chị học đại học, anh Tuấn thấy chị thiếu thốn nhiều thứ nên anh đi làm, tiền anh kiếm được, anh đưa riêng cho người yêu một ít. Chị ngại không nhận, nhưng với anh đã xác định sau này ra trường, hai đứa cưới nhau, anh chăm sóc bạn gái từ bây giờ cũng là chuyện bình thường.

từ bỏ tình đầu để đến với người sau

 Những dịp nghỉ lễ, họ dẫn nhau về chơi với bố mẹ hai bên, mỗi gia đình đều quý mến con dâu, con rể tương lai của họ. Đợi khi chị Trâm ra trường, có công việc ổn định thì sẽ tổ chức đám cưới. Bốn năm đại học cuối cùng cũng kết thúc, chị trở thành nhân viên cho một doanh nghiệp nước ngoài nọ, lương tháng có thể chu cấp thêm cho việc học hành của cô em gái. Anh Tuấn rất mừng, lòng nghĩ cũng đã đến lúc không còn trì hoãn tiếp chuyện cưới hỏi kia nữa.

   Song bấy giờ, anh Tuấn liên tục bị điều động đi công tác xa, nửa tháng mới về thành phố được một lần, số lần gặp người yêu thưa hẳn. Anh cũng có dự định tìm một công việc khác để giảm bớt sự dịch chuyển nhưng vẫn chưa tìm được chỗ làm tốt hơn. Anh lạc quan dẫu sao bản thân anh vẫn còn trẻ, có va chạm nhiều thứ cũng tốt. Thế là từ đó, hai người tối nào cũng chỉ còn cách tương tác, gặp mặt nhau trên điện thoại, họ liên tục nói về những dự định về đám cưới, về kết hôn xong sẽ sống ở đâu, lựa chọn đồ dùng trong phòng ra sao cho đôi vợ chồng trẻ.

  Trong một năm, anh Tuấn không ở gần chị Trâm thường xuyên, chị Trâm lại đem lòng cảm mến, kết thân với một anh tên Quân, bằng tuổi với chị. Cứ tưởng, chỉ là mối quan hệ gần nhau trong công việc, không biết thì hỏi han giúp đỡ nhau, vậy mà dần dần từ lạ thành quen đến mức chị có cảm tình với anh chàng đồng nghiệp đó thật.

   Nhẫn cưới đã đeo trên tay, đám hỏi cũng đã diễn ra, hình cưới thật to mà chị và anh Tuấn đã dành khoảng thời gian ít ỏi ngày cuối tuần để đi chụp cùng nhau, tất cả đã sẵn sàng, mọi người chỉ còn đợi ngày chị Trâm đưa thiệp mời, sau đó đến dự lễ cưới, chúc phúc cho chị ấy và chồng.

  Vậy mà, trước đám cưới chị đứng trước sự cân nhắc giữa hai người đàn ông. Một người là mối tình đầu, ở bên chị những năm tháng từ học sinh đến sinh viên, xem như là thanh xuân của chị. Còn một người là anh chàng đồng nghiệp chỉ gặp gỡ chưa đầy một năm, anh ấy cho chị cảm giác mới lạ sau những ngày tháng yêu đương lặng lẽ, bình ổn của mối tình đầu. Một người thâm trầm ít nói, một người rót vào tai chị những lời đường mật có cánh. Tự dưng chị cảm thấy chán mối tình đầu kia, chán cảnh mỗi tối không có người đưa đi ăn, đi chơi vì anh Tuấn ở xa, chị thích cái vui vẻ náo nhiệt của người đàn ông chị quen ở công ty, anh ta sẵn sàng đợi chị, chỉ cần chị dũng cảm rời xa người chồng sắp cưới, thì những ngày tháng sau này của chị chắc chắn tràn ngập trong niềm vui và hạnh phúc.

   Những đêm nằm thao thức mất ngủ, chị nhìn tấm hình cưới chị chụp với anh Tuấn, chỉ là nếu kết hôn với anh ấy như kế hoạch chị Trâm dường như đã biết chắc những ngày sau cưới chị sẽ ở trong cảnh chồng đi làm xa, một tuần mới gặp nhau một lần, chưa kể còn phải lo lắng rất nhiều về chuyện dành dụm tích góp tiền mua nhà. Còn nếu chị đến với người đàn ông đang chờ đợi cái gật đầu từ mình thì tương lai có thể sẽ đỡ vất vả hơn, vì anh ta thuộc gia đình khá giả, bố mẹ đã để dành riêng cho anh ta một căn nhà sau khi lấy vợ.

từ bỏ tình đầu để đến với người sau

  Sau đó thì sao, quyết một lần cho xong, chị tháo nhẫn cưới, trả sính lễ lại cho nhà trai, chị chọn anh Quân, anh chàng ở công ty đang theo đuổi chị. Anh Tuấn đau khổ sau những hy vọng bỗng chốc sụp đổ, nhưng với một người khi trái tim họ đã không còn hướng đến mình nữa, anh đành buông tay, tôn trọng sự lựa chọn của chị ấy. Mẹ anh Tuấn thương con trai cũng muốn hàn gắn lại cho hai người, chị biết chị thật nhẫn tâm, ấy vậy mà giữa tình yêu thời thanh xuân và hiện thực bấy giờ, cái hiện thực kia đã chiến thắng.

  Biết chuyện chị Trâm hủy hôn, mọi người tuy hơi ngạc nhiên nhưng đa phần cũng đoán trước kết cục này. Bởi nào có chuyện hai người chỉ là đồng nghiệp bình thường nhưng cách cư xử lại quá đỗi thân thiết, còn hay bị bắt gặp đi cùng nhau ở công ty.

  Chia tay mối tình đầu, quen người mình lựa chọn kết hôn, chị Trâm như chim sáo xổ lồng, không còn cái kiểu tối ở nhà ôm điện thoại nói chuyện với người yêu nữa, làm xong việc là chị ăn mặc đẹp, hẹn hò với anh Quân. Với anh Quân, chị sống một cuộc sống khác, nói năng cũng phóng khoáng hơn, trang điểm đậm khi đi gặp người yêu. Chị yêu mối tình đầu nhàm chán như thói quen chậm rãi, đều đặn bao nhiêu thì ở bên người yêu mới, chị thay đổi bấy nhiêu.

  Có lẽ tình yêu ngày trước khiến bản thân chị tẻ nhạt, dần dần giết chết tình cảm trong chị. Ngược lại, thứ tình yêu trẻ trung, như làn gió mới thổi vào một cô gái đang độ tuổi xuân yêu đời, cần thêm chút gia vị đa sắc màu cho cuộc sống của mình hơn. Tuy nhiên, đi qua những ngày tháng phơi phới náo nhiệt như vậy, cũng vẫn là một hiện thực cần đối diện.

  Một năm sau, chị kết hôn với anh đồng nghiệp Quân đấy, bây giờ là chồng của chị. Kết hôn xong, chị vẫn làm công ty cũ, còn anh Quân chuyển sang công ty khác với mức thu nhập hấp dẫn hơn. Ngày lễ chị khoe được chồng tặng hoa, quà trên mạng xã hội. Còn anh Quân luôn dành những lời yêu thương gửi cho vợ, đăng chúng lên status, mọi người nhìn mà ngưỡng mộ chuyện tình yêu của hai người. Những người như tôi trước kia còn hơi hoài nghi về mối quan hệ của chị Trâm và người mới sau khi chị chia tay người cũ, nay thấy họ thể hiện ngọt ngào trên mạng xã hội cũng nhờ đó mà thêm phần yên tâm, xem chừng chị yêu anh Quân cũng vì sự lãng mạn mà anh ấy dành cho chị.

  Ba tháng sau, chị nhận được tin vui, đã mang thai. Lúc này, anh Quân đối xử rất tốt, ra sức chiều chuộng chị, hào hứng chuẩn bị đón đứa con đầu lòng. Đến lúc chị sinh con được mẹ tròn con vuông, cả hai gia đình đều hết sức vui mừng. Chị hạnh phúc bởi bên chị có một người chồng yêu thương, quan tâm vợ, một đứa con trai nhỏ là kết quả cho tình yêu giữa chị và chồng. Có anh Quân là bờ vai kề cạnh, chị thấy chẳng có gì phải lo lắng, mọi việc đã có chồng chu toàn hết.

  Vậy mà, buổi tối khi dỗ con ngủ, chị nhận được tin nhắn với số máy lạ với nội dung: “chị à, chị giữ chồng kỹ lưỡng vào nhé, đừng để anh ta nhắn tin tán tỉnh em mãi, em không có hứng thú với đàn ông đã có gia đình”.

Chị đọc tin nhắn xong mà tay run, tim đập thình thịch, chị ước đấy chỉ là tin nhắn muốn chia cách gia đình của chị. Ai ngờ, chị nhắn lại, hỏi người kia là ai, người kia đáp trả: “em là đồng nghiệp ở cùng công ty với chồng chị, em không muốn phiền đến chị nhưng quả thực chồng chị dai như đĩa, em bực mình quá mới phải nhờ chị can thiệp, trước giờ em không bao giờ nghĩ đi làm lại bị người đã có vợ con nhắn tin rủ rê, làm quen với em cả”

từ bỏ tình đầu để đến với người sau

  Chị Trâm tức giận, đem tin nhắn kia cho anh Quân xem, anh bị phát hiện chuyện xấu, bèn tỏ vẻ hối hận, dùng lời nói ngọt ngào, hứa không bao giờ làm những chuyện ngu ngốc đó nữa. Anh ta chỉ phạm lỗi một lần do thời gian này stress vì chăm con quá nên muốn tìm một người để đi cà phê, nói chuyện với anh ta mà thôi. Bề ngoài thì tha thứ, còn bên trong chị Trâm vẫn thực sự chưa bỏ qua chuyện anh ta thích sự mới lạ bên ngoài. Chị chịu khó chăm chút cho bản thân, để bản thân đẹp lên nhưng mỗi khi đối mặt với anh Quân thì cái cảm giác anh ta từng phản bội chị một lần khiến chị nảy sinh tâm lý khó chịu, vì bị tổn thương nên chị lại càng không muốn anh ta sống vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tháng trước, chị gặp một người quen cũ, người đó có nhắc đến anh Tuấn, bạn trai cũ của chị.

 Anh bạn đó nói: “giờ anh Tuấn có công việc rất tốt, nghe nói chuẩn bị cưới vợ, nhìn anh ấy và vợ sắp cưới cũng xứng đôi lắm. Nếu lúc trước em và anh ấy đến với nhau thì chắc giờ mọi chuyện khác rồi nhỉ?

Chị Trâm im lặng, thở dài, một chút hối tiếc day dứt không nói thành lời.

Tôi nghe chị ấy than thở xong, lên tiếng: “đừng nói với em, chị luyến tiếc mối tình đầu nhé”.

Chị đáp: “thực sự chị hối hận đã chọn người bây giờ làm chồng quá, chị tưởng anh ta sẽ luôn chung thủy với chị, nếu biết anh ta sẽ có ý lăng nhăng, chị đã cưới người yêu cũ còn hơn”.

Tôi bảo: “nhưng giả sử chị cưới anh Tuấn xong, anh Tuấn cũng có ý muốn ngoại tình thì sao; hoặc chắc gì chị cưới anh ấy chị không than phiền gì; chẳng phải lúc trước là chị quyết định cưới anh Quân mà, có ai ép buộc chị đâu”.

Chị Trâm bị tôi hỏi khó, lưỡng lự một lát mới trả lời: “uh nhỉ, chúng ta sao biết trước điều gì được, khi đó cũng là do chị lựa chọn mà”.

   Rốt cuộc, một thời gian sau, chị Trâm đã suy nghĩ kỹ, nếu đã quyết định sống tiếp với cuộc hôn nhân hiện tại thì chị không thể giữ mãi thái độ hận thù với chồng. Chị tập trung vào công việc kinh doanh mình từng ấp ủ bấy lâu, không còn chỗ cho những ý nghĩ tạp nham nữa. Chị thấy chồng chị cũng chăm chỉ hỗ trợ cho việc kinh doanh của vợ, chị quyết định tha thứ cho anh ta, quan trọng nhất là để bản thân được nhẹ nhõm trong lòng, tâm hồn bình yên. Chị nhắn tin với tôi, bảo: “bây giờ chị cảm thấy khá thoái mái vì kiểm soát được cảm xúc của mình, không sống theo cách mỗi ngày đều như oán phụ cau có với anh ta nữa”. Đúng là chẳng dám chắc tương lai như ý mình nhưng ít nhất hiện tại sống vui vẻ trước vẫn hơn”.

Tôi cười, nhắn một icon hình cười để đáp lại.

từ bỏ tình đầu đến với người sau

   Kỳ thực, khi chúng ta lựa chọn một người để kết hôn thì tương lai có thể nào, cũng đừng kể lể rằng bản thân hối tiếc vì lẽ ra lúc trước nên chọn người khác. Chẳng hạn, giả sử bạn chọn người  như anh Tuấn mà không chọn người anh Quân, có thể bạn sẽ không đau khổ vì chuyện người mình chọn có người thứ ba; nhưng thay vì đó bạn vẫn sẽ than thở rằng lẽ ra tôi nên chọn người như anh Quân vì điều kiện của anh ta tốt, cho tôi cuộc sống sung túc hơn. Tình cảm sau này của hai người là chuyện không biết trước được, đã chọn thì hãy vũng tinh thần chấp nhận những được mất mà chúng ta đón nhận từ sự chọn lựa ấy.

  Đâu có gì đảm bảo bạn từ bỏ người yêu với mối tình dài lâu để đến với người đàn ông mà bạn chọn thì người đó nhất định cả đời sẽ tuyệt đối chung thủy, cảm kích cho tình cảm bạn dành cho anh ta rồi khăng khăng hết mực để cho bạn có một cuộc sống hạnh phúc. Bạn đổ tất cả mọi lỗi lầm cho đối phương mà quên rằng ban đầu chính bạn là quyết định cưới anh ta, người kiên định với sự lựa chọn vào thời điểm đó cũng là bạn.

  Cũng giống như bạn yêu một người, những khuyết điểm của đối phương bạn chấp nhận được thì yêu, không chấp nhận được thì buông bỏ. Không nên sống trong tư tưởng bạn khoan dung, chịu đựng những khuyết điểm đó nhưng ngày qua ngày giữ sự bực tức, chì chiết ở trong lòng, gặp đối phương là muốn xả cho bỏ tức. Bạn nghĩ làm vậy sự tổn thương của bạn sẽ chuyển sang cho đối phương nhưng thực chất càng lúc chính bạn lại tự làm cho sự tổn thương ấy trở nên sâu hơn. Nếu là như vậy, mối quan hệ của hai người, không sớm thì muộn cũng sẽ trở nên xấu đi, bản thân bạn cũng chẳng còn được sự thanh thản, hạnh phúc xuất phát tự nội tâm của mình nữa.

Đạt Lai Lạt Ma có câu: “chúng ta không bao giờ tìm được sự bình yên với thế giới bên ngoài một khi nội tâm chưa thật sự tĩnh lặng”.

  Cuộc sống dù có lúc bạn gặp một ai đó, đến một nơi nào đó đem cho bạn một sự phấn khích, năng lượng mới. Song, sau tất cả vẫn là quay về với hai chữ “bình yên” thực sự. Yêu ai, cưới ai, là do bạn chọn, miễn cái tâm phải biết buông bỏ những thứ chấp niệm không đáng, hướng đến sự bình yên mới là chìa khóa của hạnh phúc trên mỗi chặng đường đi.

Cute Bear

Copyright: https://tintinbear.com/

 Facebook: tintinbear.17 (Cute Bear)        

 https://www.facebook.com/tintinbear.17

Cm sao chép bài viết dưới mi hình thc, k c copy có dn ngun nhưng chưa được s đng ý ca qun tr viên cũng không được xem là hp l.

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Contact Me on Zalo