X
I can only imagine

   Nếu bạn có tài năng hay chỉ đơn giản là một năng khiếu, sở thích gì đó đặc biệt muốn phát triển chúng nhưng bố của bạn lại vùi dập một giấc mơ mới nảy lên trong đầu bạn bằng câu nói: “giấc mơ không thể nào trả được cho những hóa đơn. Chẳng có gì tốt lành từ mơ mộng”. Vậy khi đó, bạn sẽ chọn cách trưởng thành như thế nào, sống theo cách mà người bố muốn hay lựa chọn đi theo điều mình muốn.

   Đó chính là câu chuyện trong bộ phim điện ảnh có tên “I Can Only Imagine”. “I Can Only Imagine” cũng là tên một bài hát nổi tiếng thế giới, do một thành viên trong nhóm nhạc MercyMe sáng tác. Thông qua phim chúng ta sẽ thấu hiểu được lý do vì sao ca khúc kia lại được đón nhận như vậy, cũng như biết được quá trình trưởng thành của chàng thanh niên có tên Bart Millard, người đã viết nên những ca từ đẹp đẽ, chạm đến trái tim mỗi thính giả khi nghe.

   Ngày còn bé, Bart sống trong một gia đình không có khái niệm hạnh phúc, cậu chẳng hề nhận được tiếng cười, sự yêu thương, dịu dàng từ người bố mà thay vào đó ông ta đã đối xử tệ đến mức cậu luôn xem ông ta là một con quái vật. Ông ta tức giận với những gì cuộc đời đã ngược đãi ông ta nên lạnh lùng đem sự bực tức ấy ném vào hai mẹ con. Với người bố như vậy, Bart đừng nên cho ông ta nhận ra bất kì động thái nào liên quan đến ước mơ, thành công, chiến thắng. Chỉ cần thấy một điều gì liên quan đến chúng ông ta sẽ lập tức vứt bỏ, dẫm đạp lên nó.

   Mẹ đưa Bart đến buổi cắm trại và ngay tại chiếc cầu sắt bắt ngang qua dòng sông nhỏ ở gần lối đi, Bart đã gặp cô bé Shannon, cô bé có vẻ cảm mến Bart sau khi nói chuyện với cậu bé về cuốn nhật ký của mình. Kết thúc chiến dịch cắm trại, Bart chuẩn bị bước lên xe thì Shannon chạy đến trước mặt và đưa cậu một cuốn băng các bài hát mà nữ ca sĩ mình thích, cô bé nói rằng: “một ngày nào đó mình muốn trở thành một ca sĩ giống cô ấy”. Câu nói trẻ con đấy đã phần nào lay động đến tư duy cậu bé non nớt đang bị vây chặt bởi người bố đáng ghét.

  Cậu bé vui vẻ trở về nhà, song lúc này mới phát hiện ra mẹ cậu đang lấy hết đồ đạc của bà ấy ra khỏi nhà để chuyển đi. Cậu nghi ngờ không ai khác ngoài người bố chính là nguyên nhân khiến mẹ cậu rời đi nhưng bố cậu một mực phủ nhận điều đó với cậu. Cậu muốn đi theo mẹ, một thời gian sau đã từng có thời gian đến sống cùng mẹ, đổi lại mọi thứ càng trở nên xấu đi khi mẹ cậu không dành hết tình yêu dành cho cậu, bà còn đang trong một mối quan hệ với người đàn ông vũ phu khác.

 Người bố đưa Bart về với ông,  Bart quá chán nản và từ giờ khắc đó cậu quyết định nghe theo lời bố, không tranh cãi thêm nữa. Cứ vậy, Bart lớn lên trong tư tưởng trở thành người mà bố muốn trở thành. Một tuổi thơ u ám đã khiến chàng thiếu niên đó quên mất thứ ban đầu mình muốn, anh chỉ biết tốt nhất là sống dựa trên sự sắp đặt của bố, sẽ chẳng có sự lựa chọn khác dành cho anh.

I can only imagine

  Âý vậy mà cuộc sống còn hơn một sự lựa chọn khác mà Bart vô tình đánh rơi nó, đi một hồi cũng đã đến lúc anh phải nhặt lại. Trong một tai nạn bất ngờ tại trận thi đấu bóng bầu dục, Bart không thể tiếp tục chơi bóng được nữa. Anh quay lại trường học với đôi chân còn cần sự trợ giúp của chiếc xe lăn mới có thể di chuyển được. Đột nhiên, anh nghe thấy tiếng hát một tập thể phát ra từ căn phòng gần vị trí của mình, Bart tò mò và theo tiếng nhạc dẫn hướng anh tiến vào căn phòng. Cô giáo dạy nhạc thích cách nói chuyện của anh dù anh trả lời anh không biết hát, không biết nhảy, chỉ cảm nhận rằng bài hát những người bạn kia đang hát quả thực rất hay, cô giáo vẫn quyết định để anh đảm nhận vị trí trợ lý kĩ thuật cho buổi biểu diễn của họ. Và thế là tự dưng anh có một công việc mới liên quan đến nghệ thuật, điều mà anh chưa bao giờ dám nghĩ đến trong suốt những năm chơi bóng bầu dục.

  Tình cờ phát hiện ra cậu trợ lý kỹ thuật kia có tiềm năng khiếu đặc biết với âm nhạc khi mà cậu cứ vi vu, say sư hát theo bài hát một cách rất tự nhiên đầy phấn khích, cô giáo đã bí mật đưa tên Bart vào danh sách những thí sinh tham gia cuộc thi biểu diễn âm nhạc.

Trong khi anh nói với cô giáo một cách đầy kiên định: “em chưa bao giờ thử, em không thể làm được”

Còn cô giáo lại đáp: “em có thể, và em sẽ làm”. Cách trả lời của cô đối nghịch cách mà bố Bart đã sử dụng khi dập tắt những ý nghĩ nảy sinh trong đầu anh. Với cô, Bart là một người có tài năng và dĩ nhiên tài năng ấy phải được phát huy trong lớp học của cô, chứ không được để lãng phí.

  Cứ cho là bắt buộc thì Bart vẫn bị cô giáo đẩy lên sân khấu. Không còn cách nào khác, khi đứng trước bao nhiêu người đang ngồi trên hàng ghế khán giả, anh cất giọng hát của mình lên. Anh hát rất tự nhiên, lời bài hát như nhập vào tâm hồn, chất giọng mà anh truyền tải đến mọi người có gì đó lôi cuốn không thể chối từ. Ai nấy đều hết sức ngạc nhiên bởi không ngờ một thiếu niên từng miệt mài luyện tập cho những trận đấu bóng bầu dục lại có thiên phú trong khả năng ca hát đến vậy.

  Người bố thấy tên của Bart trên trên tấm poster, ông trầm ngầm đầy suy tư. Đột nhiên, một cơn đau khiến ông ngất xỉu. Ở bệnh viện bác sĩ kết luận, ông đang mắc bệnh ung thư, nên tiến hành điều trị càng sớm càng tốt. Tuy nhiên, ông không quan tâm đến lời bác sĩ nói, cũng không hề nhắc đến chuyện mình mang bệnh nặng với cậu con trai là Bart.

  Ông tiếp tục cố chấp không tin rằng Bart có thể tạo nên điều kỳ tích trong cuộc đời, ông chỉ xem đó là trò đùa tuổi trẻ mà thôi. Ông vẫn giữ lập trường như cũ, rằng: “con cần tìm cái gì đó con làm giỏi mà con thực sự sẽ kiếm sống nhờ nó vì con cần phải tự chăm lo cho bản thân mình”. Bart khuyên bố nên đến xem anh hát thay vì cứ khăng khăng đưa ra quan điểm áp đặt cá nhân của mình. Đáng tiếc, ông phũ phàng đáp trả: “Bố không thuộc về nơi đó”.

I can only imagine

  Shannon, cô bé năm nào đã trở thành bạn gái Bart, nhận ra người mình yêu đang cố giấu cô và mọi người xung quanh một chuyện riêng tư, cô có cảm tưởng anh đang đeo một chiếc mặt nạ nhằm không để ai thấy được những gì xáo trộn đang diễn ra trong anh. Shannon muốn giúp anh nhưng việc này càng đẩy anh rời xa vòng tay cô, như thể anh tuyệt đối sẽ không để bất kì ai nhận ra nội tâm chất chứa đằng sau vẻ ngoài tưởng chừng rất lạc quan, rất ổn của mình. Rốt cuộc anh bỏ đi trong tâm thế quá chán chường, buồn bã. Dường như mọi thứ hiện tại làm anh đuối sức, anh chỉ còn cách chạy trốn đến một nơi khác, một nơi không có bố anh, không có ngôi nhà chứa đựng đầy rẫy quá khứ tổn thương về những lần bố mẹ bất hòa, anh bị đánh và ngay cả những lời nói mỉa mai, tiêu cực gieo vào đầu một thiếu niên đang độ tuổi trưởng thành.

  Sáu tháng sau, tại thành phố mới nơi anh ở, khi ngồi ở vị trí là người gắn dây cáp cho ban nhạc, anh tình cờ nghe được ban nhạc đang cần một ca sĩ hát chính, anh chớp lấy cơ hội được làm việc mình thích, thể hiện tài năng của bản thân. Và từ đây anh được hát ở những nơi người ta cho phép ban nhạc biểu diễn. Anh hoài niệm về lúc nhỏ, đúng là anh đã từng rất yêu thích âm nhạc, đắm chìm vào nó mỗi khi bật bài hát, đeo headphone thưởng thức nó một mình với một trái tim hạnh phúc, đơn thuần.

  Có một người đàn ông khi đến xem buổi biểu diễn nói với Bart rằng anh có tài năng, có tố chất nhưng vẫn thiếu một bài hát của riêng mình. Muốn tìm kiếm bài hát ấy anh phải đi sâu vào nơi tâm hồn của mình. Vậy mà Bart cứ ngỡ chỉ cần cố gắng hát hay là được nhưng không phải, cái mà khán giả cần là có thể cảm nhận được sự chân thật nơi anh.

  Thế rồi, Bart quay trở lại gặp người bạn gái mà anh yêu là Shannon, khoe với cô về CD mới của ban nhạc anh tham gia, hy vọng Shannon có thể đến xem những buổi biễu diễn tiếp theo. Shannon xinh đẹp bị tổn thương do bị anh bỏ lại phía sau,  cô không đồng ý với nguyện vọng của anh, cô đáp lại anh bằng câu nói: “hy vọng anh sẽ tìm ra được bất cứ điều gì anh đang tìm kiếm ở ngoài kia”.

  Sau một buổi biểu diễn lớn, anh chờ mong một cái nhìn nhận đánh giá thật ấn tượng từ nhà sản xuất đĩa nhạc. Song ngược lại với suy nghĩ của anh, họ sử dụng cách nói không khác gì bố anh đã phán xét: “Các cậu không đủ giỏi”. Chính câu nói ấy đã làm anh gợi nhớ về nhận định của bố ngày trước, liệu có chăng là bố anh đã đúng, còn anh thì sai?

I can only imagine

   Bart là chàng trai sống với nỗi đau mà người bố đã mang lại cho anh như một vết thương dù có lành thì vết sẹo vẫn còn đó, thỉnh thoảng nhìn thấy, nó sẽ tái hiện những gì anh từng phải chịu đựng. Anh rất sợ nếu đối diện với trái tim bị tổn thương đấy, cái mà anh đã che giấu nó lúc anh biểu diễn, lúc anh hát trước đám đông. Đáng buồn là anh cố gắng giấu đi con người thật của mình, thì người khác vẫn cảm nhận được sự không hạnh phúc trong anh. Điều quan trọng hơn, cái người nghe cần chính là những ca khúc anh sáng tác bằng cả tâm hồn, bằng lòng khoan dung mà anh dành cho người đã làm tổn thương anh.

  Cho nên nếu Bart dùng tất cả những nỗi buồn chất ẩn trong tâm để sáng tác thì đồng nghĩa với việc anh phải đối mặt với từng đoạn ký ức chẳng có gì vui vẻ kia, mà lẽ ra hiện tại nó nên bị xóa nhòa, chứ không phải cứ khắc sâu theo năm tháng như bấy giờ.

  Anh quyết định quay về nhà để giải quyết vướng mắc chưa có lời giải ở bản thân. Lúc xa nhà, bố anh đã viết cho anh vài lá thư nhưng anh nhận xong lại không hề đọc mà vứt đi. Ông không còn sống được bao lâu nữa nên ông muốn cùng con trai tạo nên chút kỷ niệm đẹp, gần gũi giữa hai cha con để mỗi khi Bart nhớ về ông, nỗi đau kia sẽ không còn nữa.

Trái với điều ông hy vọng, Bart thẳng thừng nói với người bố đang đứng trước mặt mình: “Chúa có thể tha thứ cho bố, nhưng con thì không”.

  Ông năn nỉ anh cho ông một cơ hội để bù đắp nhưng câu trả lời của anh vẫn đầy dứt khoát rằng ông nên từ bỏ ý định đó đi. Thế rồi, anh ra khỏi nhà, mở cửa xe bố và đột nhiên phát hiện ra sự thật mà bấy lâu nay bố anh không hề muốn anh biết, chính là căn bệnh sắp tới sẽ lấy đi mạng sống của bố anh.

  Bart ngẫm về hai chữ tha thứ mà lần đi cắm trại lúc nhỏ đã được thầy dạy, anh đã ghi rõ I choose to Forgive…. trong cuốn sổ tay.  Khi đó trong dấu ba chấm anh chưa điền là ai, vậy thì bây giờ anh dũng cảm điền vào chỗ trống ấy hai chữ “My Dad”.  Rốt cuộc, anh cũng quyết định giải thoát bản thân mình khỏi những nỗi đau từ quá khứ, không để chúng tiếp tục len lỏi, làm tan vỡ hiện thực và tương lai anh muốn có.

I can only imagine

   Cuộc sống vui hay buồn là phụ thuộc vào cách mà mỗi ngày chúng ta chọn sống. Thay vì cãi nhau không ngớt thì Bart lựa chọn mỗi giờ ở bên bố, hai cha con sẽ trò chuyện vui vẻ, nói về lý tưởng anh đang theo đuổi. Anh viết nhật ký, đem tất cả những tâm tư về người bố thay đổi của hiện tại, về cô gái gắn liền với tuổi thơ anh vào những trang giấy kia.

  Cuối cùng, bố anh thừa nhận ông không thực hiện được giấc mơ của mình nên đối với con trai  ông cũng cho rằng theo đuổi giấc mơ chỉ là một việc ngốc nghếch, không biết đến hiện thực. Nhưng hóa ra ông nhầm, những gì mà Bart – con trai ông đang đi đã chứng tỏ ông sai, vì con trai ông không phải là ông, anh hoàn toàn có thể thực hiện được điều anh muốn. Ông không nói với con trai “con không thể” nữa mà thay vào đó ông sẽ luôn ủng hộ Bart để anh tiến gần đến giấc mơ ấp ủ bấy lâu nay.

 Sau khi bố mất, Bart lục lại quyển sổ nhật ký, bất chợt phát hiện ra ở cuối mỗi trang có dòng chữ “I can only imagine”, và từ câu ấy đã dẫn lối cho anh, biến những tình cảm của anh dành cho bố mình thành lời bài hát có tên I Can Only Imagine. Anh quay lại sân khấu, hát bài hát mình sáng tác một cách chân thành nhất, xuất hiện trước mọi người với con người với nét mặt bình thản, chân thật nhất.

   Bart đã dùng bài hát ấy để chứng tỏ rằng anh dám đương đầu với quá khứ chẳng thể thay đổi kia. Đúng là anh chỉ mất mười phút để viết nội dung lời bài hát nhưng để được từng câu chữ đó anh đã phải trải qua từng cung bậc cảm xúc xuất phát từ thời tuổi thơ đến trưởng thành. Lần này bài hát của anh được công nhận, lan tỏa truyền thông điệp của anh đến thính giả. Anh kết hôn với Shannon và sau đó ca khúc do anh sáng tác “I Can Only Imagine” liên tục trong nhiều năm liền nằm trong bảng xếp hạng những ca khúc được nghe nhiều nhất tại nhiều quốc gia trên thế giới. Bart đã làm được, anh đã thành công.

   Vâng, dù là bố bạn, mẹ bạn hay bất cứ người nào nói với bạn câu “bạn không thể làm được” thì câu nói ấy chẳng thể quyết định được số phận của bạn gì cả. Giống như Steve Jobs đã nói câu: “Hãy cứ khao khát, hãy cứ dại khờ”.

  Cứ im lặng mà làm những gì trái tim bạn mách bảo, biến những điều tưởng chừng là ký ức buồn đau, những thất bại đầy tuyệt vọng thành sức mạnh để bước tiếp. Rồi cái gì cần đến nhất định sẽ đến.

Cute Bear

Copyright: https://tintinbear.com/

 Facebook: tintinbear.17 (Cute Bear)        

 https://www.facebook.com/tintinbear.17

Cm sao chép bài viết dưới mi hình thc, k c copy có dn ngun nhưng chưa được s đng ý ca qun tr viên cũng không được xem là hp l.

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Contact Me on Zalo