X
Mùa Covid-19, chuyện tôi đã suýt trở thành một F0.

  Một tuần vừa qua với bạn đã trôi qua như thế nào? Có lẽ với bạn này nhịp sống vẫn chưa khôi phục hẳn, yên ắng ở nhà work from home; hay có bạn thì năng động hơn, chạy xe máy vi vu một số nơi nhằm mục đích đổi gió sau những ngày phải dãn cách do dịch Covid-19. Còn với tôi, một tuần vừa qua là những ngày tôi khó quên lắm. Bởi tôi đã sống trong tình trạng thấp thỏm không yên, bất an với tâm lý liệu trong người đang mang con virus Corona đáng ghét kia không?

  Hẳn các bạn còn nhớ, bắt đầu từ tháng 6/2021, chính phủ đã có lệnh ai ở đâu thì ở đó, cấm tụ tập tám chuyện theo nhóm trên 5 người, hoặc ai bước ra đường không có lý do đúng quy định sẽ bị phạt. Thời điểm ấy đến giữa tháng 9, tôi nhớ là thời điểm đỉnh của dịch, một ngày Sài Gòn 5000-6000 ca nhiễm nên hầu như ai cũng không dám di chuyển, tuân thủ tốt yêu cầu của xã phường. Vâng, những tháng ngày ấy tôi ở nhà, nói đúng hơn là ngoại trừ một hai thành viên phải làm việc ba tại chỗ thì hầu như những người sống ở trọ như tôi đều ở nhà trốn dịch, thôi thì chỉ thị bảo sao thì làm theo vậy.

  Thế nhưng, bắt đầu từ ngày 1/10/2021 thì khác nhé, cứ chiều chiều đứng trên ban công nhìn xuống tôi lại thấy những anh chị sống cùng nhà trọ tôi đưa tụi trẻ con ra ngồi ghế đá ở trước cửa, cho tụi nhỏ chơi rồi tranh thủ nói chuyện rôm rả. Chắc các chị ấy đã phát chán việc suốt ngày ru rú ở trong nhà rồi, nên ngay khi nhà nước giảm dần việc dãn cách xã hội, cho người dân được phép tự do hơn trong sinh hoạt thì họ cũng chủ quan luôn, ngồi nói chuyện vui vẻ cười nói mà không bịt khẩu trang.

Mùa Covid-19, chuyện tôi đã suýt trở thành một F0
Ảnh minh họa

   Nhìn thấy cảnh đó tôi lẳng lặng thở dài, tự hỏi thực sự đã ổn chưa, hay phải chăng họ tin rằng bản thân đã tiêm phòng hai mũi vắc xin rồi nên chẳng sao cả?. Song tôi lại cảm thấy hơi bất ổn khi nhìn xung quanh mọi người có vẻ xem thường con virus Corona quá.

   Tôi nghĩ có sai đâu. Hơn một tuần trước, đang ngồi nghịch điện thoại thì nhận được tin nhắn của một bạn đăng lên Group chat chung dành cho các thành viên nhà trọ với nội dung: “trong nhà có F0”.  Tại sao lại là trong nhà, vì thế này các bạn ạ, tôi thuê phòng theo dạng nguyên căn nhà ba tầng, một tầng có hai đến ba phòng, riêng tầng của tôi thì có hai phòng. Tôi sửng sốt gọi điện cho cô chủ sống ở nhà kế bên thì được biết, ở hai tầng dưới đúng là đang có khoảng 5,6 F0. Một trong các thành viên ấy đột nhiên thấy nóng sốt, thế là nguyên cả nhóm thường ngồi ăn chung, chơi chung kéo nhau vào bệnh viện kiểm tra thử. Và được biết kết quả ban đầu là như thế, họ đã được cách ly tại bệnh viện dã chiến. Còn riêng những thành viên còn lại ở nhà trong đó có tôi ngày mai sẽ được y tá phường xuống test, để xem còn F0 nữa không, mà theo suy đoán chắc phải có.

   Tôi sống ở tầng ba, bên cạnh phòng tôi là phòng của một bạn nữ, bạn ấy làm cho một công ty nhà nước nên từ đầu tháng 10 đã bắt đầu đi đi về về vì việc công sở. Tôi lại suy nghĩ, bạn ấy chắc không bị nhiễm đâu, bình thường ở ngoài khu bếp sử dụng chung tôi cũng hạn chế tiếp xúc với bạn ấy trong mua dịch, cùng lắm là lúc nấu ăn, rửa chén có gặp mặt nhau một chút nhưng vì mùa dịch nên tôi không dám nói chuyện, khẩu trang thì chủ quan miễn đeo vì nghĩ chắc không cần đề phòng đến mức đấy đâu. Có chăng nếu tôi có bị lây thì cũng lây từ một trong những thành viên bên tầng dưới mà thôi. Tôi không giao thiệp với những người ở tầng dưới nhiều, mùa dịch mỗi lần bước xuống bậc thang để mở cửa chính lấy hàng shipper giao tôi đều cẩn thận mang khẩu trang, kính bảo hộ, tay xịt cồn sát khuẩn. Song, nhớ có một lần gần nhất, chị gái ở lầu dưới (F0) đột ngột chạy lên nhắc nhở tôi chuyện tưới cây, mà tôi khi đó đang ở khu bếp, đứng khoảng cách đến 2 m, chắc không đến nỗi bị nhiễm chứ.

Mùa Covid-19, chuyện tôi đã suýt trở thành một F0
Ảnh minh họa

   Bao nhiêu nỗi hoang mang ập đến, cũng may tôi đã chuẩn bị sẵn những thứ như xả, gừng, chanh để xông hơi, một số thuốc dự phòng liên quan đến hạ sốt trong nhà. Sau khi biết tin về tình hình, trong thời gian đợi đến ngày mai test, tôi vội vã nấu một nồi nước xông, xông hết người một lượt rồi đi tắm giặt sạch sẽ, sau đó uống C sủi với mong muốn chúng sẽ giúp tôi tăng sức đề kháng. Bước ra bếp gặp bạn nữ phòng kế bên, tôi đeo khẩu trang và kính bảo hộ luôn, chẳng biết ai là F0 nên tuyệt đối không thể xem thường được.

   Sáng hôm sau hơn 9h, 2 nhân viên y tá phướng đến test, nhưng không phải là test cho những thành viên của nhà trọ tôi ngay lập tức mà họ phải test cho những nhà dân ở nhà xung quanh trước, vì chúng tôi thuộc diện có nguy cơ nhiễm cao nhất nên cho test sau cùng.

   Nửa tiếng sau, anh nhân viên y tế gọi chúng tôi xuống, tôi nói: phòng em ở trên cùng, ít tiếp xúc với F0, yêu cầu anh cho người ở tầng tôi test đầu tiên. Anh nhân viên y tế đồng ý, gọi tên tôi và bạn nữ phòng bên cạnh lên ghế ngồi. Vì vị trí của bạn nữ ấy gần nhân viên y tế hơn nên được lấy mẫu trước, tôi thì vẫn ngồi chờ. Ai ngờ bạn ấy vừa rời vị trí ghế test tầm 2 phút, thì nhân viên y tế nói: “bạn vừa test dính rồi, lên phòng đóng kín cửa lại, chúng tôi sẽ gọi điện thoại sau”. Bạn ấy cũng ngẩng người ra, không dám lên tiếng nhiều, đi thật nhanh rời khỏi vị địa điểm test của chúng tôi.

  Lúc này, tôi và mọi người hết thảy đều lo lắng, là một người ở kế bên phòng bạn ấy, tim tôi như muốn vỡ tung, bi quan quả thật lần này không khỏi cùng chung số phận rồi. Lấy mẫu test tôi xong, tôi vừa đợi vừa run. Tuy nhiên rốt cuộc, đáp án mà tôi lo lắng không xuất hiện, câu trả lời của chị nhân viên y tế cho mẫu test lần 1 của tôi là: “ổn rồi, em cứ lên phòng nghỉ ngơi đi, chưa có gì hết”.

Mùa Covid-19, chuyện tôi đã suýt trở thành một F0
Ảnh minh họa

   Hú hồn, tôi vội vã bước lên, tranh thủ lúc bạn nữ F0 còn ở trong phòng, tôi mang bếp điện và vài thứ cần thiết cho việc nấu ăn vào phòng, tạm thời tôi sẽ không bước chân ra đến khu vực bếp chung cho đến khi đảm bảo chắc chắn an toàn. Tuy lần đầu test âm tính nhưng không thể yên tâm nổi bởi tâm lý bất an biết đâu bản thân mình đang ủ bệnh chăng, còn phải test thêm vài lần nữa. Kết quả test lần đầu nhà trọ chúng tôi thêm 3 người F0 nữa, nhưng vẫn để họ ở nhà. Có nghĩa là những người F1 như chúng tôi, đang sống trong một khu nhà với F0, chỉ cần một sơ hở là khả năng trở thành F0 rất cao. Cảm giác phập phồng không yên cứ dội đến trong tôi. Bấy giờ tôi lại mới vừa tiêm vắc xin mũi 1 chỉ sau 5 ngày, tức là trong cơ thể vẫn chưa đủ thời gian sản sinh ra kháng thể chống lại Covid như người ta tiêm xong hai mũi gì cả. Bất an lại càng bất an. Song dặn lòng phải bĩnh tĩnh, kiên trì thực hiện những việc sau đây mỗi ngày:

Sáng ngủ dậy súc miệng, làm sạch cổ họng bằng nước muối.

Tiếp theo pha 2 muỗi cà phê mật ong với một ly nước nước ấm uống để giữ ấm cổ họng. Nấu một nồi nước xông hơi, trùm kín mềm xông 20 phút rồi tắm lại cho khỏe.

Kế nữa ăn sáng với bánh mì ngọt đã mua sẵn, rồi pha một viên C sủi thay cho nước lọc để uống cả ngày.

Buổi tối đánh răng xong tôi lại không quên súc miệng thêm bằng nước muối lần nữa.

Sau đó, chuẩn bị sẵn một chén nước sôi, rót vài giọt dầu Phật Linh vào chén, đưa mũi lại gần tiến hành xông mũi trong 5 phút trước khi ngủ 2 tiếng.

Tôi vẫn nấu ăn và cố gắng ăn bình thường, tâm lý nếu bị nhiễm đi nữa thì ăn uống khỏe mới có sức chống đỡ với bệnh được.

  Thời gian trước đợt test lần 2 tôi hầu như cả đêm chăng ngon giấc, nhiều khi tỉnh giấc thấy người hơi lạnh do bật máy lạnh, cũng vội sờ trán xem thử mình có nóng sốt gì không. May quá, chắc tại cái máy lạnh làm bàn chân hơi lạnh thôi, chứ mấy triệu chứng ho sốt tôi không thấy xuất hiện.

   Ba ngày từ lần test đầu tiên, hai anh chị nhân viên y tế lại đến test lần nữa, yêu cầu tất cả F1 xuống đến trước nhà để test. Hix, mọi người trong nhà giục tôi vào ghế test đầu tiên, lúc này chân tôi mềm rủn, chẳng muốn bước lên nữa. Thời gian đợi kết quả chỉ vài phút, lại cầu nguyện kết quả lần này vẫn như lần đầu. May thay, lần 2 tôi vẫn thoát nạn ấy. Trong khi đó có hai bạn lần đầu là F1 nhưng lần 2 lại dương tính. Lúc chúng tôi đã test xong, có vài người dân xung quanh đi ngang qua không biết có triệu chứng nghi ngờ hay không mà chủ động yêu cầu test thử cho họ. Kết quả vô cùng bất ngờ, test thử ra ngay kết quả họ cũng chính là F0.

   Nghe tin mà tôi càng nơm nớp lo sợ. Vùng xanh nơi mình ở không còn là vùng xanh nữa sao không lo lắng cơ chứ. Cũng trong buổi tối hôm đó, phường đã cho xe đến đón những F0 đang còn ngồi nhà trong phòng trọ chúng tôi đưa đến khu bệnh viện để đảm bảo an toàn cho người bệnh và cả những người xung quanh.

Mùa Covid-19, chuyện tôi đã suýt trở thành một F0
Ảnh minh họa

   Tôi tạm thời yên tâm nhưng tuyệt đối không chủ quan, vẫn duy trì xông hơi và uống C sủi, súc miệng với nước muối như cũ. Đến hai ngày sau, test lần thứ 3 cũng là lần cuối cùng trước khi chính thứ gỡ bỏ sợi dây phân cách màu đỏ trước cổng nhà, kết quả mọi thành viên F1 trong đó có tôi 3 lần đều âm tính. Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, ít nhất lần này có thể tránh được con virus Corona xem như may mắn. Hiện tại, nhà chúng tôi đã được phun thuốc khử trùng sạch sẽ, hy vọng những bạn F0 đã tiêm sẵn hai mũi vắc xin từ trước có thể bình an, vượt qua thử thách lần này.

   Ban đầu tôi khá đắn đo trải nghiệm suýt trở thành F0 này có nên chia sẻ với mọi người hay không? Song ngẫm lại, mỗi ngày nhìn thấy trên mạng hình ảnh các bạn cứ vô tư đến chỗ đông người với tâm thế đã tiêm hai mũi vắc xin rồi nên chẳng cần quá kỹ tính trong chuyện đề phòng Covid đúng là rất đáng lo ngại. Nói thật, cá nhân tôi cho rằng lý do vì sao những thành viên trong nhà trọ mình lại dương tính với Covid-19 cũng là do cách nghĩ rằng: đã lâu rồi không được xả, nhà nước mở cửa tranh thủ hưởng thụ sự vui vẻ được càng nhiều càng tốt. Song, một khi bạn đã bị nhiễm thì không phải ai cũng đơn giản ở nhà tự khỏi do đã tiêm hai mũi vắc xin đâu, có nhiều trường hợp tiêm hai mũi vẫn mệt mỏi, vẫn cần được đưa vào bệnh viện để theo dõi như trường hợp các bạn F0 nhà trọ tôi đấy.

  Mà đã nhập viện rồi thì rất nhiều thứ bất tiện, chưa nói thời gian ở trong đấy gần cả tháng, nghĩ xem cả một tháng đấy nếu bạn đang vẫn làm việc thì sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả công việc ra sao, những việc bạn đang giải quyết liệu chắc có người hỗ trợ để bạn yên tâm nghỉ dưỡng trong đó. Tôi có một người quen là F0, ở nhà theo dõi đến khi tự đo nồng độ oxy bằng máy, thấy chỉ số dưới 95% là biết không ổn, liên lạc với y tế thì cũng phải 2 ngày sau mới có xe đưa anh ấy vào bệnh viện dã chiến. Trong bệnh viện anh ấy ngồi trên giường vừa thở nhờ bình oxy vừa phải phân công công việc, cập nhật tình hình công việc của team cho cấp trên chứ cũng chẳng thanh thản tập trung điều trị nổi.

   Tốt nhất vẫn là ra đường nên nghĩ tất cả mọi người đều là F0 để lúc nào cũng ở trong tư thế cảnh giác. Nhớ là nếu bạn đang ở phòng trọ giống tôi thì trước khi bước ra cánh cửa phòng phải xịt cồn kháng khuẩn  vào tay và đeo khẩu trang lên mặt nhé!.

  Cuối cùng theo quan điểm riêng của tôi là: vào thời điểm dịch bệnh còn tiềm ẩn nhiều yếu tố lây lan phức tạp, không lường trước được thì việc chúng ta xếp hàng để mua sắm quần áo, chờ đợi thử đồ hay đi ăn tại chỗ ở bên ngoài nếu thật sự chưa phải là vấn đề cấp thiết thì bạn nên cân nhắc lại.

   Trên tất cả, sức khỏe mới là quan trọng nhất, mong bạn hãy yêu bản thân dài lâu, chứ đừng vì chút niềm vui nhất thời mà chạy theo đám đông làm chi cả.

Cute Bear

Copyright: https://tintinbear.com/

 Facebook: tintinbear.17 (Cute Bear)        

 https://www.facebook.com/tintinbear.17

Cm sao chép bài viết dưới mi hình thc, k c copy có dn ngun nhưng chưa được s đng ý ca qun tr viên cũng không được xem là hp l.

Xem thêm bài viết:

Nỗ lực để sau này không phải làm việc chỉ để mưu sinh

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Contact Me on Zalo